Chương 7
giống chú chó nhỏ xun xoe quanh Thẩm Thính Ôn, mà cậu vì thương hại nên qua lại vậy thôi.
Ba năm liền Tỉnh Hạ liên tục rủ Thẩm Thính Ôn đi ăn, mà số lần cậu đồng ý chắc đếm được một bàn tay.
Hiện tại Tỉnh Hạ rủ mà không mấy hy vọng, không nghĩ tới Thẩm Thính Ôn lại đồng ý.
Trên bàn ăn, cậu hỏi Thẩm Thính Ôn “Thủ tục ra nước ngoài đã xong hết chưa?” “Ai nói tớ sẽ đi?” Toàn trường đều biết việc cậu ta học hết học kỳ này sẽ đi.
Tỉnh Hạ khó hiểu “Thì hiệu trưởng, giáo viên chủ nhiệm lẫn thầy cô bộ môn đều nhắc đến chuyện này.” “Tớ chưa từng nói vậy.” Tỉnh Hạ rõ ràng nhớ hôm qua còn có người hỏi Thẩm Thính Ôn cậu đã chuẩn bị xong cho việc xuất ngoại chưa.
Cậu vậy là đổi ý rồi?
Sao đột nhiên như vậy?
Chú thích Lớp học thực nghiệm Lớp thực nghiệm theo mình nghĩ thì có tính chất tương tự trường thực nghiệm.
Trường Thực nghiệm là trường có mô hình giáo dục chuyên biệt, đề cao tính trải nghiệm thực tế, chú trọng kỹ năng sống, cách tư duy, học sinh không phải học quá nhiềụ Xen kẽ vào việc học là những buổi thăm quan tìm hiểu bên ngoài xã hội, như đi thăm di tích lịch sử, bảo tàng, dã ngoại, v.v..
Buổi chiều Từ Túc mua sủi cảo, anh nghĩ Chu Thủy Nhung hẳn là chưa về nhà, ngoài ý muốn khi mở cửa thấy cô ngồi bệt trên thảm trải sàn trong phòng khách.
Cô vừa tắm xong, tóc còn ướt tản ra sau lưng, vươn trên sơ mi trắng rộng thùng thình.
Hai chân thon dài trắng nõn thả dưới bàn, một góc quần short màu đen thấp thoáng.
Trước mặt là chiếc máy tính đặt trên bàn, đôi tay tinh xảo đang cầm một xấp A4, miệng ngậm bút, làn môi hơi cong lên, hình ảnh ấy phản chiếu vào tấm gương của cửa sổ sát đất, ngoài “Xinh đẹp” ra không biết dùng từ nào khác để hình dung.
Anh đặt sủi cảo lên bàn ăn, rót một cốc soda đặt trên chiếc bàn cô đang ngồi, lên tiếng “Ngày đầu đến trường thế nào?” Chu Thủy Nhung xem xét xong cái tên cuối cùng, đẩy máy tính ra sát cạnh bàn rồi trả lời “Không khí cũng không tệ lắm.
Em chưa có cơ hội tiếp xúc với mọi người, nhưng giáo viên rất có trách nhiệm.” Từ Túc ngồi xuống nghiêng người qua nhìn, thấy cô đang làm gì, điềm nhiên hỏi “Em tra thông tin bọn họ ư?” “Không hẳn, em xem thử coi có tin tức nào hữu ích không, để tiện sau này hòa hợp với mọi người.” Từ Túc nhớ đến Chu Tư Nguyên cũng có thói quen cần biết người biết ta này, đột nhiên có ý nghĩ đặc tính cẩn thận này chẳng lẽ là di truyền?
“Em biết mọi người dùng mạng xã hội nào không?” Chu Thủy Nhung kể ra mấy cái, đúng là các trang mạng phổ biến mà học sinh hay dùng.
Từ Túc nghĩ gì nói đấy “Em có chỗ không giống học sinh bình thường.” Chu Thủy Nhung tra được một cái tên, trả lời “Em chưa từng trải nghiệm sự bình thường.” Cô bình thản nói ra, Từ Túc ừ hử đáp lời như thường là xong rồi, cũng không biết sao, anh như nghẹn cái gì mà không nói nên lời.
Không đi học một cách bình thường, thực ra không phải chuyện đáng mừng đúng không?
Bạn bè đồng trang lứa vô tư vô lo trải qua đời học sinh, có thể không hiểu biết bằng cô, nhưng có nhiều niềm vui hơn hẳn.
Chu Thủy Nhung nhìn đến trang hồ sơ trắng trơn, hỏi Từ Túc “À anh, liệu có trường hợp nào tra tên trên mạng không thấy bất cứ thông tin gì không?”