Chương 12
Trinh Tịnh đỏ mặt xấu hổ.
"Anh không xấu hổ à " Cô trừng mắt lườm Trương Sướng với khuôn mặt ửng hồng.
Trương Sướng bật cười, nắm tay cô đi tới chỗ thuyền tham quan hồ.
Trong lúc chờ thuyền cập bến, Đàm Trinh Tịnh một tay bị Trương Sướng nắm, tay còn lại thì cầm cây kẹo đường mà chồng mua cho.
Bỗng, phía sau có người gọi tên cô.
"Trinh Tịnh " Cô quay người lại, hóa ra là Vương Hiểu Phi, bạn học cấp ba của Đàm Trinh Tịnh, lần cuối cùng họ gặp nhau là tại đám cưới cô.
Vương Hiểu Phi và Đàm Trinh Tịnh có phong cách hoàn toàn khác nhau, sự quyến rũ của cô ta toát ra từ trong xương cốt, khi bước đi trên người tỏa ra hương thơm mê hoặc.
Khi đàn ông nhìn thấy cô ta, ánh mắt họ đều ngây ra.
Trương Sướng trông thấy Vương Hiểu Phi đi tới thì lập tức buông tay vợ ra, anh ta ra chỗ khác hút thuốc, nhường chỗ cho hai người nói chuyện.
Vương Tiểu Phi mỉm cười híp mắt bước tới trò chuyện với cô.
Đàm Trinh Tịnh vừa nhìn cô ta vừa thầm nghĩ, có phải mình đối xử với bản thân quá qua quýt không nhỉ.
Những người phụ nữ khác ăn vận trang điểm kỹ càng, còn cô ngày nào cũng chỉ áo sơ mi quần ieans, cùng lắm thì thỉnh thoảng mặc váy liền thân.
Trên thực tế, Vương Hiểu Phi lại rất hâm mộ Đàm Trinh Tịnh.
Bản thân Đàm Trinh Tịnh không hay biết, từ nhỏ cho tới lớn, chính cô mới là đối tượng được đám con trai thèm muốn.
Vẻ ngoài xinh đẹp mong manh, giọng nói nhẹ nhàng hiền dịu, cư xử hòa nhã với cả nam lẫn nữ, mười năm như một, đây là điều không thể giả vờ được.
Một cô gái như vậy, cho dù không ăn diện thì vẫn mãi là nữ thần trong sáng trong mắt đám nam sinh.
Chưa kể, hiện nay Đàm Trinh Tịnh đã kết hôn cùng Trương Sướng, có công việc ổn định là giáo viên dạy học.
Trong đám bạn thời trung học có rất nhiều nữ sinh hâm mộ cô.
Vương Hiểu Phi vừa nói vừa chêm vào vài câu nịnh hót.
Đàm Trinh Tịnh vén mái tóc đen dài ra sau tai, nghe thấy lời của Vương Hiểu Phi, cô cũng chỉ cười nhẹ, không quá để tâm.
“Mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, cậu hâm mộ tớ, nhưng thật ra tớ lại hâm mộ cậụ Cậu không biết thôi, bây giờ tớ…” Cô thở dài, nuốt mấy lời sau đó lại.
Nếu biết trước đi dạy múa sẽ gặp phải Nhiếp Tu Tề thì ban đầu cô thà ở nhà làm nội trợ còn hơn.
Sau khi tốt nghiệp, Vương Hiểu Phi làm thư ký trong một công ty nhỏ, hiện vẫn còn độc thân, vừa nói chuyện cô ta vừa đùa muốn nhờ Đàm Trinh Tịnh giới thiệu đối tượng cho.
"Nếu thấy có ai phù hợp tớ nhất định sẽ giới thiệu cho cậu”.
Đàm Trinh Tịnh cười nói.
Trước khi chia tay, Vương Hiểu Phi kết bạn với tài khoản WeChat của cô, đồng thời đưa cô vào nhóm bạn cùng lớp, nói rằng mấy ngày nữa có buổi tụ tập, nếu cô có thời gian thì hãy tới tham gia.
Sau khi cô ta đi khỏi, Trương Sướng dập điếu thuốc đi tới, hai người cùng nhau rời khỏi công viên.
"Bạn trung học của em có nhiều người làm việc ở quê nhỉ, mấy ngày trước cũng gặp một người".
Trương Sướng buột miệng nói.
"Ừm, Lang Châu cũng rất phát triển nên về thôi".
Lang Châu vốn chỉ là một thành phố nhỏ nằm giữa Bắc Kinh và Thiên Tân, mấy năm gần đây nhiều chính sách đổ về, phát triển như vũ bão nên rất nhiều bạn học làm việc ở tỉnh ngoài đã quay về.