Chương 4
Trình An không quá đồng ý với quyết định của cô, nhưng ông là một thương nhân, thích mạo hiểm nên sau một hồi cân nhắc đã đồng ý với yêu cầu con gái mình.
Thế là Trình Nặc thành công thu phục được ba người thân cận nhất, đạt được tâm nguyện của mình và dấn thân vào con đường dạy học, thật ra thì cũng chỉ có một năm thôi, khi côtrở lại sẽ lại tràn đầy sức sống, ngập tràn năng lượng.
Bận rộn thu dọn hành lý xong, Trình Nặc kéo Điền Mục lên phòng cô ở tầng hai.
Mặc dù hai năm qua hai người không còn gắn bó keo sơ nhưng họ cũng không chê trách gì đối phương, thản nhiên chấp nhận tình cảm chuyển từ dính chặt sang xa cách dần như vậy.
Trở lại phòng, hai người gẫn gũi thân mật như cũ, tuy nhiên ở thời khắc mấu chốt Trình Nặc vẫn kêu Điền Mục dừng lại, nhưng cô vẫn dùng ngón tay an ủi giúp Điền Mục phóng thích.
"Không cần gấp, chờ em trở về sẽ trao cho anh." Ánh mắt Trình Nặc mê ly nhìn Điền Mục, trái tim ngập tràn tình yêụ Điền Mục hít sâu một hơi, ôm chặt Trình Nặc, hứa với cô, "Được, anh đợi em, đợi em về chúng ta sẽ kết hôn." Xách theo chiếc vali cồng kềnh, Trình Nặc cố gắng tìm một nơi mát mẻ để tránh nắng, cô thực sự hối hận vì lòng tham lúc đó của mình, khi ra khỏi cửa cô còn bỏ thêm sôcôla và khô bò vào trong vali, bây giờ cô phải kéo chiếc vali nặng nề, đi cũng khó mà dừng cũng khó.
Cô lên máy bay sau khi nghe Phương Vân và Điền Mục liên tục dặn dò lải nhải, bay thẳng từ Hàng Châu đến một tỉnh ở phía tây nam Trung Quốc, việc đầu tiên cô làm sau khi xuống máy bay là liên lạc với ba mình, người không thể đưa tiễn cô vì bận sang Anh đi công tác, giọng cô tràn đầy sức sống kể với ba về kế hoạch giảng dạy của mình, cô hy vọng năm sau sẽ có đứa bé rời khỏi miền núi nhỏ đến thành phố lớn tìm cô và cảm tạ vì những gì cô đã làm đã giúp được em ra sao.
Nhưng hầu hết sự mong đợi này đã mất đi sau hai mươi mấy tiếng kế tiếp.
Cô đã chuẩn bị đầy đủ trước khi đến, cô đáp chuyến bay từ Hàng Châu đến tỉnh thành cô giảng dạy, sau đó ngồi xe buýt di chuyển từ trung tâm thành phố đến thị trấn cách đó 300 km, rồi lại đi xe buýt từ thị trấn đến huyện nhỏ, trong huyện sẽ có người đón cô, cô chỉ chờ người đến đón là được.
Trình Nặc từ thấy mình là một cô gái độc lập, đã nhìn ra thế giới, những năm đầu đời cô đi du lịch cùng bố mẹ, sau khi học đại học lại cùng các học đi du lịch đến một số quốc gia ở Châu Á.
Cô nghĩ rằng hành trình dù có khó khăn đến mấy cũng chỉ tệ hơn việc chờ chuyến bay trễ một chút.
Nhưng ai có thể trên chặng đường này, cô choáng váng đến nổi muốn nôn ra cả nội tạng của mình.
Là một kiều nữ lớn lên ở thành phố, ra cửa không có xe ô tô thì có tàu điện ngầm, chiếc xe buýt này lắc lư suốt chặng đường khiến nàng hoa mắt váng đầu, chiếc vali khổng lồ lúc này trở thành chướng ngại vướng bận.
Lúc xuống máy bay đã là 4 giờ chiều, chuyến bay kéo dài ba tiếng khiến cô hơi mệt, nhưng cô không muốn lãng phí thời gia nên quyết định xuất phát đến tỉnh thành ngay trong ngày, xe buýt lắc lưu gần 5 tiếng mới đến nơi, lúc đó đã hơn 10 giờ