⬅ Trước Tiếp ➡

qua các tài liệu có liên quan.” “Lý thuyết này thường được dùng trong nghiên cứu văn học và lịch sử văn hóa, tài liệu tham khảo không nhiều lắm.
Nếu em cảm thấy hứng thú với ‘Chủ nghĩa nữ quyền’, em có thể thử chọn một hiện tượng xã hội phản ánh nhận thức của phụ nữ, như văn hóa sử dụng sản phẩm chẳng hạn, dùng một số khái niệm cơ bản từ ‘Lý thuyết Carnaval hóa’ để phân tích.” Tô Nam có phần sửng sốt, hoàn toàn không nghĩ Trần Tri Ngộ sẽ chỉ điểm tường tận cặn kẽ như thế, vội đáp “Dạ.” “Phân tích dưới góc độ này khá dễ, muốn tốt nghiệp không khó… Nhưng nếu là sinh viên của tôi, chắc chắn tôi sẽ không cho qua.” … Rốt cuộc, cũng không tránh khỏi rớt mất mặt mũi.
Nhưng bị anh nói nhiều lần, trái lại cô cảm thấy khả năng miễn dịch của mình ngày một cao “Có thể tốt nghiệp là được rồi ạ…” “Muốn nhanh chóng đi làm sao?” “… Dạ.” “Vậy tại sao lại học lên nghiên cứu sinh?” “Dạ, không cẩn thận, bảo vệ luận văn xong được xét tuyển thông qua.” “Hồ sơ đăng ký xét tuyển cũng do em không cẩn thận nộp lên sao?” Cô quẫn bách, không còn lời nào để nói.
Trần Tri Ngộ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ “… Ý nghĩ này cũng chính đáng thôi, rất ít người có thể khước từ được cơ hội nhàn hạ.” … Không thể phủ nhận, Trần Tri Ngộ nói những lời này rất đúng.
Trong khi người khác đang phải tất tả ngược xuôi đi xin việc, cô bảo vệ luận văn suông sẻ, ít nhất trong ba năm tới không cần phải bận tâm lo lắng sẽ đi con đường nào.
Đại đa số đều rất khó từ chối cơ hội hấp dẫn trong tầm tay như thế này, mặc dù hiện tại cô đang hối hận không thôi vì sự dao động nhất thời trước đó của mình.
Cô cúi đầu, thanh âm nhẹ hẫng đến không thể nghe thấy tựa hồ đang thì thầm với chính mình, trong lòng dâng lên một nỗi niềm u uất “Khi đó trốn tránh việc khó nhọc, kết quả bây giờ em đang phải gánh chịu hậu quả…” Trần Tri Ngộ quay đầu lại “Sao cơ?” Cô khẽ cắn môi, lắc đầụ Ánh mắt Trần Tri Ngộ dừng trên khuôn mặt cô, trong đôi mắt trong veo đó loang loáng nỗi lo lắng chênh vênh, đôi bờ vai gầy guộc co ro… Anh nhớ tới cái bóng dáng mong manh dưới ánh đèn đường hôm nào, tựa như có một sức nặng vô hình phủ chụp xuống thân hình bé nhỏ.
“… Nói nặng rồi sao?” “Dạ không… Thầy nói đúng lắm ạ.” “Đừng để ý, tôi thường như vậy.” “Dạ không… thầy nói đúng.
Học tập phải nghiêm túc không có gì sai, chỉ là em, em quả thật không thích hợp, đi sai đường rồi…” Cô càng cúi rũ thấp đầu “… Nhưng vẫn phải đi đến cùng đúng không ạ.” Kỳ thật, không nhất định phải gắng gượng.
Anh nhìn cô, nhưng rốt cuộc không nói hai chữ ‘Nghỉ học’ này ra khỏi miệng.
Dù sao, cũng không đến mức như thế.
Phần lớn nghiên cứu sinh đều là đục nước béo cò, ‘một ngày hòa thượng, một ngày chuông’ gặp việc thì ứng phó, thụ động qua ngày, so với Tô Nam còn nghiêm trọng hơn nhiều… Nhưng có lẽ vì thấy cô cần cù chăm chỉ như vậy mà lại không đạt được thành quả gì, khiến anh thật sự không đành lòng.
Từ lúc khai giảng đến giờ, thu bài tiểu luận hai lần, vì mối quan hệ với Lâm Hàm nên đặc biệt đọc kỹ các bài làm của Tô Nam.
Tạm thời không bàn đến chuyện có cách nhìn mới mẻ hay không, xét một cách tổng quan các bài luận của cô đều thể


⬅ Trước Tiếp ➡