⬅ Trước Tiếp ➡

tính tình điềm đạm cẩn trọng, vừa nhìn đã biết chính là dáng vẻ yêu thích của Lâm Hàm.
Cậu đàn em vóc dáng cao lớn, lúc đứng lên rót nước cho mọi người, Tô Nam nhìn thoáng qua, ít nhất phải đến một mét tám mươi lăm.
Sau một hồi chuyện trò tán gẫu, xác định xong thời gian họp mặt liên hoan cùng các nghiên cứu sinh đồng môn khác, Lâm Hàm tiễn ba người ra cửa, giữ riêng Tô Nam ở lại, hỏi cô đã chọn được đề tài cho luận văn tốt nghiệp chưa.
Học thạc sĩ học thuật và thạc sĩ chuyên nghiệp ở ‘Khoa báo chí và truyền thông’ của đại học Đán, đến năm hai sẽ phải trình bày đề cương luận văn trước hội đồng, nếu phương hướng nghiên cứu được thông qua thì tiếp tục triển khai thực hiện, ngược lại sẽ phải đổi đề tài khác.
Tô Nam thành thật thừa nhận mình vẫn chưa có ý tưởng gì.
“Kỳ thật cũng không vội, trở về suy nghĩ thêm nannan cũng có thể trò chuyện học hỏi kinh nghiệm từ thầy Trần, thầy ấy rất thông thạo mảng lịch sử truyền thông này.” Tô Nam ‘dạ’ một tiếng.
“Thầy Trần khen ngợi em rất nhiều, nói em làm việc kiên định.” Tô Nam sửng sốt.
Lâm Hàm đứng dậy đi vào văn phòng cầm ra một bản kế hoạch “Thứ bảy này trường tổ chức ‘Diễn đàn kiến thức sâu rộng’, cô là một trong hai người chủ trì, cần thêm hai sinh viên tình nguyện, em đi đi.
Trưa mai, sau giờ học đến học viện họp trù bị chuẩn bị công tác khai mạc.” ‘Diễn đàn kiến thức sâu rộng’ do ‘Học viện báo chí và truyền thông’ của đại học Đán đứng ra tổ chức mỗi năm một lần, kéo dài hai ngày liên tiếp, tham dự đều là những học giả tiếng tăm trong lĩnh vực đến từ các trường đại học và cao đẳng trên khắp cả nước.
Tô Nam tiếp nhận bản kế hoạch, xem lịch trình trên đó rồi gật đầu đáp ứng.
Hoàn cảnh kinh tế của cô không tốt, vì vậy mỗi khi trong học viện có công việc gì có thể kiếm được chút tiền trợ cấp, Lâm Hàm đều bảo cô đi.
Tuy đây là mệnh lệnh giảng viên chỉ thị sinh viên, nhưng lại khiến cô nhẹ nhõm không ít.
Trong buổi họp trù bị ngày hôm sau, Tô Nam lại lần nữa nhìn thấy cậu đàn em hôm qua.
Cuộc họp chưa bắt đầu, hắn nằm gục trên bàn, hai bên tai nhét tai nghe.
Mắt thấy bên cạnh hắn còn một chỗ trống, Tô Nam bèn đi tới ngồi xuống.
Hắn giật mình chậm rãi xoay đầu lại, nhìn thấy là Tô Nam liền vội vàng ngồi dậy tháo tai nghe ra, lên tiếng gọi ‘đàn chị Tô Nam’.
Tô Nam ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ ra tên hắn là Giang Minh Khiêm, một cái tên không mấy đặc sắc nên nghe qua một lần có phần hơi khó nhớ.
“Cô Hàm bảo em tới sao?” Giang Minh Khiêm gật đầu “Cô Hàm nói còn thiếu một chân chạy việc vặt, ‘sư môn’ chỉ có mình em là con trai, lo việc nghĩa không thể chểnh mảng.” Tô Nam nhoẻn miệng cười “Sư môn âm thịnh dương suy.” Giang Minh Khiêm cũng cười theo “Phục vụ cho các ‘sư tỷ’, cầu còn không được.” Trong buổi họp, sau khi hoàn tất xong các công việc đặt banner chữ X, sắp xếp nơi ở cho khách mời, chuẩn bị tài liệu hội nghị… phần còn lại là bố trí việc đón tiếp và hướng dẫn các học giả trong suốt quá trình hội thảo, mỗi người chịu trách nhiệm phụ trách ba giảng viên.
Lâm Hàm phân công xong danh sách các giảng viên đến từ nơi khác, nhìn thấy còn lại năm giảng viên của trường liền phoáng khoáng vung bút phân cho Tô Nam


⬅ Trước Tiếp ➡