Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

cô rồi.
Chẳng biết từ khi nào, Mạnh Thường Niệm đã dựa vào sofa mà ngủ.
Khi người đàn ông được mọi người gọi là K tỉnh lại thì trời đã tối mịt, lúc này, anh đang nhét ɖương va^t.
vào miệng cô gái kia.
Tuy cô đã mệt đến nỗi ngất đi nhưng ɖương va^t.
của anh vẫn đang ra vào cái miệng nhỏ kia không dứt, cho đến khi anh tỉnh táo lại, đã thấy váy ngủ của cô bị xé rách kéo qua một bên.
Thân hình trắng nõn thanh tú với bộ ngực lớn tròn trịa và vòng eo thon thả dính đầy chất dịch, tinh dịch của anh cũng vấy đầy tяên cơ thể cô.
Anh nhắm mắt đau đớn, sợ đến nỗi bắռ dính vào mặt cô.
A!
Người đàn ông cười khổ, vì loại thuốc chết tiệt kia mà anh cưỡng ɖa^ʍ một cô gái còn trong trắng… Khi Mạnh Thường Niệm tỉnh lại, cô thấy được trần nhà trắng tinh, nếu không phải cơn đau ở lưng nhắc nhở cô rằng sự việc vừa rồi không phải do ảo giác thì cô đã cho rằng mình chỉ mới thấy một giấc mơ đơn giản thôi.
Nhưng bây giờ cô nằm tяên giường, ngoài việc trần trụi ra thì chỉ thấy sạch sẽ nhẹ nhàng, thậm chí nơi kia cũng không thấy kỳ lạ gì, khiến cô khá là khó hiểu.
Thế là Mạnh Thường Niệm ngồi dậy, chỉ là khi đứng dậy thì vẫn thấy hai chân nhũn ra, cô lấy áo ngủ mới.
Khi cô mở cửa phòng muốn xem người đàn ông kia đã đi chưa, thì chợt… Vừa mở cửa, Mạnh Thường Niệm đã phải kinh ngạc, thế mà người đàn ông nọ lại đang dọn vệ sinh… Thấy cô tỉnh, anh cũng vô thức ngẩng đầu lên, “Cô… đỡ hơn chưa?” “Sao anh còn chưa đi nữa?” Hai người cùng thốt ra một lúc, điều này khiến người đàn ông thấy tò mò.
Đây là lần đầu tiên anh gặp một cô gái bị anh ngủ mà đã vội đuổi anh đi.
Thế là anh thấy hứng thú, bèn buông chiếc khăn xuống bước tới, đứng đối diện với cô gái kia, nhìn cô với tầm nhìn từ tяên xuống rồi nâng cằm cô lên mà hỏi, “Tại sao tôi phải đi?
Chẳng phải tôi là vệ sĩ của cô à?” Nghe anh nói như vậy, Mạnh Thường Niệm không thể nhịn được mà cau mày, cô thầm nghĩ anh mà là vệ sĩ gì chứ?
Làm gì có vệ sĩ nào ngủ với khách hàng mình cầm bảo vệ?
Thế là Mạnh Thường Niệm hất tay anh ra, vừa nói vừa đi tới chỗ điện thoại, “Xin lỗi, tôi không cần vệ sĩ như anh, bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho cha mẹ để bọn họ đổi cho tôi một vệ sĩ khác.” “Không, tôi nghĩ là cô không cần làm thế.” Ngay sau đó, người đàn ông quay người đi ra sau lưng cô, rút súng bên hông ra chĩa vào gáy Mạnh Thường Niệm.
Mạnh Thường Niệm quay người định bảo anh đừng dùng đồ chơi này dọa người khác, chỉ là khi thấy anh giơ tay lên nòng, cô bắt đầu nghi ngờ liệu đây có phải là đồ chơi thật hay không… Nhất là đôi mắt xanh lục lạnh lùng kia, nhìn kiểu gì cũng thấy rất đáng sợ, người này thật sự chỉ là một vệ sĩ bình thường thôi sao?
“Tôi biết rồi!” Mạnh Thường Niệm vô thức giơ hai tay lên, bây giờ anh là phần tử nguy hiểm nên cô cũng chẳng muốn chết ở chốn đất khách quê người, còn không có nhặt xác thay mình, “Tôi nghe lời anh nói là được…” “Nếu thế thì bây giờ cô đưa điện thoại cho tôi đi.” Anh vừa cầm súng vừa giơ tay cầm lấy điện thoại di động của Mạnh Thường Niệm, Mạnh Thường Niệm hết cách rồi, trong số những người nước ngoài luôn có tên điên khiến người ta không bao giờ ngờ được.
Cô chỉ đành giữ mạng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡