Cuối cùng Trung Quân cũng tụt quần xuống, côn thịt to dài của anh đã cứng ngắc, đau đớn. Anh rút máy rung ra, thúc mạnh vào cô trong khoảnh khắc cô cạn kiệt và co thắt mạnh.
"A !" Nhã Phương hét lên, thành trong của cô lập tức được lấp đầy, khoái cảm đau đớn khiến ngón chân cô co rúm lại.
Anh không cho cô cơ hội thở, bóp eo cô và thúc mạnh. Mỗi cú thúc đều trúng vào cổ tử cung khiến cô run rẩy toàn thân. Trong gương, áo đồng phục của cô bị xé toạc, núm nhũ hoa cương cứng, váy tung bay, mỗi lần thúc, cô đều có thể thấy côn thịt to của anh ra vào cái lỗ ướt át đỏ ửng của mình.
"Nói đi," anh thở hổn hển, vỗ nhẹ vào mông đỏ ửng của cô bằng lòng bàn tay, "Em có thích bị quay phim không?"
"Có,...!" Cô kêu lên, khoái cảm đã lấn át lý trí.
"To hơn nữa." Anh đột nhiên tăng lực, đầu côn thịt lướt qua điểm G của cô.
" thích lắm! thích nhất là được làm tình... a!" Cô ngã xuống trong cơn cực khoái, tinh dịch bắn tung tóe, cả người đổ ập vào vòng tay anh.
Trung Quân tắt máy quay, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mắt.
"Quay rất tốt." Anh cười khẽ, "Lần sau, chúng ta thử làm gì đó kích thích hơn xem."
Nhã Phương bất lực nhìn anh, nhưng khi nhìn thấy sự chiếm hữu trong mắt anh, tim cô đập nhanh hơn.
Cô biết đây chỉ là khởi đầu.
---
Cửa sổ kiểu Pháp cao ba mét phản chiếu hình bóng Nhã Phương đang áp sát vào bàn ăn, những mẫu bướm được thu thập cẩn thận trong tủ kính đang vỗ cánh bay lượn. Khi Trung Quân cắn đứt chiếc nơ sau gáy, cô chợt nhớ ra năm mười bảy tuổi, họ đã từng thám hiểm rừng mưa nhiệt đới. Anh chỉ vào con bướm xanh lam được bọc trong nhựa cây và nói: "Mẫu vật đẹp nhất luôn phải giữ tư thế giao phối.
" "Sao giờ em lại run?" Răng nhắn anh cọ vào sống lưng nhô ra của cô, lòng bàn tay dính đầy tinh dầu đang chà xát chiếc áo đồng phục học sinh thành trạng thái trong suốt. Bên kia bàn ăn là bức tranh sơn dầu cô vẽ tháng trước, lớp sơn ướt vẫn còn dính nhớp nháp mùi hương dục vọng.
Đầu gối Nhã Phương chạm vào xô đá bạc, và ngay lúc chai sâm panh rơi xuống, anh véo vào phần thịt mềm mại bên trong đùi cô và ra lệnh: "Tự rót tinh dầu vào đi." Cô run rẩy vặn vẹo chai thủy tinh màu hổ phách, vị ngọt ngào của hoa hồng hòa quyện với hoa ngọc lan tây đột nhiên bùng nổ, chảy dọc theo xương quai xanh vào cổ áo sơ mi đang bị ép mở.
Âm thanh của con dao mạ bạc cắt vào đường may bên hông váy xếp ly nghe như tiếng rắn lột da. Khi Trung Quân dùng sống dao vỗ vào đùi đỏ ửng của cô, cảm giác lạnh buốt của kim loại khiến bụng dưới cô giật giật. Những thứ đặt trong tủ ly đã được thay mới từ lâu - bình rót rượu được đổ đầy chất lỏng điện giật, khăn ăn chạm khắc được thắt chặt bằng dây buộc mềm mại, ngay cả đèn chùm pha lê cũng được treo bằng dây xích đặc biệt.