"Kỷ niệm từ hội nghị thường niên y khoa." Anh mỉm cười nhẹ nhàng rồi nhét máy rung vào chai rượu vang đỏ. Khi chai rượu áp vào bụng căng cứng của cô, những rung động tần số cao lan tỏa trên da thịt cô qua lớp màng tinh dầu. Ngón chân Nhã Phương bám vào đường thêu trên khăn trải bàn, tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng bị nĩa ấn vào lưỡi, dấu răng bạc in hằn trên bề mặt lưỡi mềm mại.
Khi anh lật cô lại, quỳ xuống, dựa lưng vào chiếc bàn lạnh lẽo, tấm gương trên trần nhà phản chiếu những đường cong hoàn hảo được phủ đầy tinh dầu. Ngón tay đeo găng tay y tế của Trung Quân đột nhiên xuyên vào, tìm đúng chỗ phình ra ở cửa tử cung và nhào nặn nó, như thể đang vận hành một thiết bị chính xác. Ánh sáng trắng lóe lên trong mắt Nhã Phương. Cà vạt đồng phục học sinh vẫn được thắt gọn gàng, nhưng gấu váy đã bị vén lên đến eo, để lộ lỗ hổng đỏ tươi do dụng cụ nong hậu môn mở ra.
"Giữ chặt." Anh vỗ nhẹ vào phần thịt mềm mại bên trong đùi cô, và côn thịt dài 20 cm khi đâm vào đã phun ra một hỗn hợp tinh dầu và dịch tình. Bàn ăn rung lắc dữ dội, những quả mâm xôi được các đầu bếp Michelin cẩn thận sắp xếp lăn xuống đất, những ngón chân duỗi ra của cô làm vỡ thứ dịch đỏ tươi.
Chiếc thìa mạ vàng mắc kẹt trong răng hàm, Trung Quân dùng cà vạt quấn quanh cổ cô như đang thắt áo phẫu thuật. Khi anh mở bộ điều khiển máy rung giấu trong xe đẩy đồ tráng miệng, vòng eo co thắt của cô quét con dao xuống đất - đây chính xác là hiệu ứng anh mong muốn. Tinh dầu làm da và ghế da dính chặt và tách rời, và mỗi lần cô nhấc eo lên, nó giống như xé toạc một lớp màng mỏng.
"Nhìn em tham lam quá." Anh tách mông cô ra. Gương phản chiếu cái lỗ đã bị làm tình hở và đang nuốt một côn thịt dày. Dịch ruột hòa lẫn với tinh dầu nhỏ giọt xuống đĩa sứ xương mà Nữ hoàng Anh từng dùng. Áo đồng phục học sinh của Nhã Phương vẫn còn treo giữa khuỷu tay. Núm nhũ hoa cô cọ xát vào những đường viền xù xì của khăn trải bàn nhung, giống như hai hạt lựu bị ép nở.
Cực khoái mãnh liệt hơn dự kiến. Khi Trung Quân cắn vào dái tai cô và đổ tinh dịch vào cô, đồng tử của Nhã Phương vẫn phản chiếu đàn chim hoảng hốt ngoài cửa sổ. Anh gỡ con bướm vướng vào tóc cô ra, và khi anh dùng gạc nhúng rượu sâm panh lau sạch bụng dưới của cô, động tác của anh nhẹ nhàng như đang xử lý các bộ sưu tập trong bảo tàng. Tinh dầu ngưng tụ thành một lớp màng trên da cô, như thể cô thực sự bị nhựa cây dục vọng phong ấn.
"Lần sau dùng khung ảnh mới của em nhé." Anh liếm tinh dầu hoa hồng trên xương quai xanh của cô, nhưng ngón tay lại ấn vào tử cung, chậm rãi vẽ những vòng tròn. Nhã Phương run rẩy trong ánh tà dương, chợt hiểu tại sao những mẫu vật đó không bao giờ phân hủy - những bức ảnh tĩnh đẹp nhất luôn được sinh ra vào thời khắc bên bờ vực sụp đổ.
---