⬅ Trước Tiếp ➡

đỏ.
Da nàng trắng trẻo mềm mại, dấu vết đó rất chói mắt.
Nàng gãi gãi thử, không đau không ngứa, cũng không quấn lại.
Bị côn trùng cắn sao?
Sao một chút cảm giác cũng không có?
Còn ở vị trí đó làm nàng vừa thẹn vừa giận Mặc quần áo tử tế ra khỏi tịnh thất, bảo Liên Kiều để lại đèn.
Khi bọn họ lui ra, nàng vào màn cởi y phục lộ ra vết đỏ, cầm thuốc mỡ bôi lên, sau đó sửa sang lại quần áo rồi tắt đèn đi ngủ.
Giờ hợi qua đi, cửa phòng Ân Ly mở ra.
Tuân Du vừa mới tắm xong, mang theo hương trúc đi vào, cởi áo ngoài vén rèm ngồi lên giường.
Trong bóng tối mơn trớn khuôn mặt và đôi môi của nàng.
Ân Ly đang ngủ cảm thấy đôi môi tê dại, môi đỏ hé mở vươn đầu lưỡi phấn nộn như bé con hướng về chỗ ngứa mà liếm, tê ngứa không còn nhưng trong miệng lại ngậm được vật gì đó hơi thô ráp, quấn lấy chiếc lưỡi của nàng chơi đùa.
Ngón tay của Tuân Du theo viền môi nàng thuận thế tiến vào, càn quấy cái lưỡi đinh hương, nó đi bên phải hắn theo bên phải, nó đảo về bên trái hắn cũng đảo về bên trái quấy nàng một hồi, rồi đi dọc vào khoang miệng.
Tay hắn rất lớn, một ngón tay cũng có thể nháo nàng không khép miệng được, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống hàm dưới, giọt nước trong suốt dưới ánh trăng hấp dẫn ánh mắt.
Hắn rút tay ra, liếm một đường từ cằm đến khóe môi sau đó dừng lại trên môi nàng.
Đầu lưỡi theo kẽ hở của đôi môi, tiến vào càn quấy, kéo lưỡi nàng vào miệng mình, khi thì hút khi thì dùng răng gặm cắn.
Lưỡi nhỏ bị hắn làm ngứa, nước bọt của nàng bị hắn hút vào toàn bộ Dọc theo khóe môi tiến đến thùy tai tinh xảo mút đến đỏ bừng, hắn thương tiếc liếm một cái, sau đó tiến đến lỗ tai nàng đưa lưỡi tiến vào.
Mặc dù Ân Ly đang ngủ nhưng vẫn giật mình, đây là điểm nhạy cảm của nàng.
Đời trước khi hoan ái bị Tuân Du vô tình phát hiện, hắn rất thích chọc ghẹo nàng.
Mỗi lần đụng đến lỗ tai, cả người nàng đều run lên.
Cho nên về sau nàng không cho hắn chạm vào, nếu không nàng phát hỏa hắn cũng đừng hòng đụng vào người nàng.
Vì phúc lợi của bản thân, Tuân Du cũng ít chọc nàng.
Thấy những động tác nhỏ quen thuộc này, từ khi sống lại hắn vẫn cảm giác không thật đột nhiên hôm nay lại biến mất, tiểu nữ nhân mềm mại trong ngực là người hắn luôn tưởng nhớ, A Di Ngón tay thon dài linh hoat cởi nút áo nàng, môi lưỡi theo cái cổ duyên dáng đi xuống, mùi hương thiếu nữ ngày càng nồng đậm.
Hai viên châu run rẩy thẳng đứng như ẩn như hiện nhô lên trong yếm.
Ý thức của Ân Ly tuy không rõ ràng, nhưng cơ thể đã động tình.
Cách chiếc áo lót hắn lấy tay vân vê nụ hoa, vừa trướng vừa ngứa.
Nụ hoa càng yêu kiều dựng lên như muốn đâm qua lớp vải nảy nở.
Tuân Du đem áo lót kéo ra, lộ ra một đóa hoa kiều diễm ướt át, giống như sẽ chảy ra nước.
Vươn đầu lưỡi ra liếm, hương thơm ngọt ngào.
Tuân Du vừa gặm một bên vừa lấy tay vân vê nụ hoa còn lại.
Hắn gặm cắn, ra sức mút mạnh như muốn hút ra thứ gì đó.
Hắn còn không quên đưa tay vào tiết khố càn quấy, phía dưới ướt một mảng, thì ra đã sớm ướt đẫm.
Nhẹ nhàng cởi tiết khố, gấp không chờ nổi hôn lên mật huyệt, chiếc lưỡi tiến vào lỗ nhỏ nếm mật dịch,


⬅ Trước Tiếp ➡