Khuôn mặt anh tuấn của Đường Ngọc Thần gần trong gang tấc, anh gần như là dán lên môi cô, nhẹ nhàng nói “Có biết vì sao gọi là “mười tám tầng địa ngục” không? Bởi vì càng là đồ tốt, càng sẽ dụ hoặc con người chìm đắm…hậu quả khi chìm sâu vào đó là, dày vò sống không bằng chết, đây chính là nguyên nhân của “mười tám tầng địa ngục”.
An Nhược ngơ ngác nhìn anh, đầu óc trống rỗng, trong lòng run rẩy sợ hãi.
Trong phòng rất yên tĩnh, những người khác uống rượu xong rồi rời đi tự bao giờ, bây giờ chỉ còn lại hai người họ.
Đường Ngọc Thần cười cười, cánh tay ôm chặt hông cô, tiếp tục cười hỏi “Bây giờ cô không thấy toàn thân khô nóng khó chịu sao? Có phải rất khao khát cái gì đó không? An Nhược, mỗi giây trôi qua, khao khát của cô sẽ nhiều thêm một chút, cho đến khi cả người cô bị ham muốn vô tận lấp đầy, làm ra chuyện mà ngay cả chính cô cũng không cách nào tưởng tượng được mới thôi…Đừng sợ, cũng không phải chết, không kinh khủng như vậy, hơn nữa không phải có tôi ở đây sao, tôi sẽ thỏa mãn yêu cầu của cô, sẽ làm cô thoải mái…”.
Sắc mặt của An Nhược đã trắng đến mức không thể trắng hơn được nữa.
Đường NGọc Thần không nói thẳng ra, nhưng cô có thể hiểụ
Mười tám tầng địa ngục, thật ra nói trắng ra là một loại thuốc mạnh.
Anh ta thế mà lại…cho cô uống cái thứ đó…
Nội tâm An Nhược hoảng loạn, cô cắn môi thật chặt, giống như con thú nhỏ vùng vẫy giãy chết, tay không ngừng kéo tay anh ta ra, muốn trốn khỏi chỗ này.
Cô quyết không cho phép tình huống đó xuất hiện trên người mình.
Chỉ nghĩ một chút thôi là cô đã cảm thấy như muốn chết.
“Buông ra…buông ra…”. An Nhược giãy dụa, quật cường không chịu rơi nước mắt.
Cánh tay Đường Ngọc Thần như kìm sắt, bất kể cô giãy thế nào cũng không chút sứt mẻ.
Người phụ nữ giãy dụa trên người anh ta, mơ màng, cơ thể mềm mại ở ngay trong ngực, đây là một sự dằn vặt đau khổ.
“Cầu xin anh…buông ra…”. Khuôn mặt An NHược ửng hồng, nói cầu xin thư thứ, ghẹo người như tiếng mèo kêu vậy.
Anh không được tới đây…
Cảm giác giọng nói thay đổi, cô chợt sửng sốt, lúc này mới phát hiện ra thân thể nóng kinh người, lớp quần áo mỏng manh đã sớm ướt đẫm mồ hôi.
Sự ham muốn mãnh liệt bốc lên trong cơ thể, như cơn lũ tràn về không ngăn được, bao phủ cô.
An Nhược cực kỳ hoảng sợ trong lòng, tầm mắt bịt kín một tầng hơi nước, cơ thể gầy yếu run như cầy sấy.
Người đàn ông đột nhiên buông tay ra, thân thể yếu ớt của cô chảy xuống thảm trải sàn như không có xương, ngay cả hơi sức chống đỡ cũng không có.
Đường Ngọc Thần nắm lấy cằm cô, nâng đầu cô lên, ánh mắt tối tăm thâm trầm, như thể hận không thể nuốt cô bằng một ngụm.
Đầu ngón tay anh ta có cảm giác man mát, khiến An Nhược nhẹ nhàng run rẩy.
“An Nhược, sức tự chủ không tệ nha”. Người đàn ông cười yếu ớt, khuôn mặt tuấn tú như điêu khắc hiện lên màu sắc của ác ma, anh ta lập tức dừng cười, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo “Tôi muốn nhìn xem, cô có thể chịu đựng đến khi nào ”.
An Nhược chợt hất tay anh ta ra, cầm lấy một chai rượu trên bàn, nện mạnh lên mặt bàn một cái, mảnh chai văng đầy đất.
Cô cầm một mảnh vỡ lên, nhanh chóng co vào một góc, cách xa Đường Ngọc Thần.
Cô đặt mảnh vỗ sắc nhọn lên cổ mình, mặc dù bị ham muốn hành hạ đến phát điên, nhưng ánh mắt cô vẫn rất quật cường.
“Anh đừng tới đây…nếu không…tôi sẽ chết cho anh xem…”.
Đường Ngọc Thần nhìn chằm chằm cô với ánh mắt kinh hãi.
Anh ta thật sự không ngờ, An Nhược bề ngoài mềm mỏng, nhưng tính tình lại mạnh mẽ đến mức này.
Hai người giằng co vài giây, người đàn ông thả lỏng thân thể, vắt đôi chân thon dài, môi mỏng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
“Tôi không qua, tôi sẽ chờ cô qua đây”.
“Sẽ không…sẽ không…”. Cô ôm chặt cơ thể mình, ngay cả nói cũng cảm thấy mình không có sức.
Nhưng cô thà chết còn hơn là tới gần anh ta.
Có lẽ Đường Ngọc Thần trong mắt tất cả mọi người là một người đàn ông giống như nam thần, nhưng đối với cô mà nói, anh ta là một con quỷ, làm cô chán ghét, làm cô sợ hãi.
Những chuyện xảy ra vào đêm hôm đó ở khách sạn là cơn ác mộng cả đời này của cô.
Trừ khi cô mất trí nhớ, nếu không cô căn bản sẽ không tha thứ cho anh ta.
An Nhược không ngừng nghĩ lại những chuyện xảy ra đêm hôm đó, chỉ có hận, mới có thể khiến cô duy trì một chút tỉnh táo, mới có thể khiến cô không mất đi tự chủ mà leo lên người anh ta.
Nhưng cô đã em thường tác dụng của “mười tám tầng địa ngục”, chỉ hai phút mà cô đã cảm thấy như cả một thế kỳ dài dằng dặc trôi qua, và cũng đã kiên trì đến cực hạn.
Cô siết chặt mảnh vỡ trong tay, hạ quyết tâm, mạnh mẽ vạch lên cổ tay trắng nõn của mình.
Cơn đau buốt khiến cô tỉnh táo thêm một chút.
Nhưng mà vô dụng, chỉ tỉnh táo được mấy giây là cô lại bị ham muốn bao phủ một lần nữa.
“Ưm…”. Cô nhịn tiếng rên xuống, lúc cô muốn cắt thêm một lần nữa thì cổ tay đã bị người ta tóm lấy.
Mảnh vỡ bị đoạt đi, thân thể của cô bị người ta bắt lại, lọt vào một cái ôm bền chặt.
Cằm cô bị người ta mạnh mẽ nắm lấy, giọng nói thâm trầm lạnh lẽo đến tận xương của Đường Ngọc Thần vang lên “An Nhược, tôi thật sự đã xem thường cô rôi, cô con mẹ nó được lắm Cô đừng quên rằng cô là người mà ông đây bỏ tiền mua về, tôi có cho phép cô làm đồ của ông đây bị thương chưa? ”.
An Nhược không nghe cái gì cả, cô chỉ muốn thoát khỏi sự khó chịu này.
Cánh tay cô tự đông ôm lấy tấm lưng cường tráng của người đàn ông, vùi đầu vào trong ngực anh ta, khó chịu nỉ non
“Khó chịu quá…cứu tôi…”.
Nếu trước đó cô còn một chút tỉnh táo, thì cái lúc mà Đường Ngọc Thần đến ôm cô, lý trí của cô đã ầm ầm sụp đổ.
Các giác quan của An Nhược đã tự đầu che chắn tất cả mọi thứ bên ngoài.
Tát một cái lên mặt anh ta.
Cái gì cũng không nghe thấy, cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không cảm nhận được.
“Mẹ kiếp, cái con yêu tinh dằn vặt người ta này ”.
Đường Ngọc Thần mạnh mẽ ôm cô, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt trong đôi mắt.