⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó Cố Thâm từ chức công việc của nhà máy máy kéo, Lý Ngọc Lan ủng hộ, điều này cũng khiến Cố gia thấy Lý Ngọc Lan càng lúc càng không vừa mắt.
Người Lý gia càng hơn thế, Vương Ngân Liên lúc ấy càng trực tiếp tìm tới cửa, mắng Lý Ngọc Lan không biết nặng nhẹ, nói thẳng bọn họ sống không nổi nữa, mình sẽ không giúp đỡ.
Sau đó, vẫn là Cố Thâm kiếm được tiền, mỗi lần trở về đều bao to túi nhỏ đề cập đến Lý gia cùng Cố gia, Vương Ngân Liên mới khôi phục khuôn mặt tươi cười.
Lại nói tiếp, bây giờ Cố Thâm rất bắt mắt, trong đó còn có một phần lực của Vương Ngân Liên.
Vương Ngân Liên là một người thích khoe khoang.
Người đàn ông con gái thứ hai gả từ bỏ công việc của xưởng máy kéo tốt không làm, nhưng không ít lần bị người ta nói, Vương Ngân Liên cũng tự giác không ngẩng đầu lên được.
Cho nên sau đó Cố Thâm cầm đủ loại thứ tốt tới cửa, Vương Ngân Liên tất nhiên phải ở trước mặt hàng xóm láng giềng khoe khoang một phen, vớt vát những chuyện mất mặt hồi xưa?
Hơn nữa Vương Ngân Liên nói chuyện lại có thành phần phóng đại, năm phần thôi mà bà ta đều có thể nói thành mười phần, cho nên mọi người quả thật tin tưởng Cố Thâm kiếm được số tiền lớn, còn không có ý tốt suy đoán Cố Thâm có phải đã làm chuyện gì trái pháp luật hay không, bằng không làm sao có thể kiếm được nhiều tiền như vậy...
Nhưng một số người đã định trước là không biết điềụ
Mặc kệ bạn bình thường lớn cá lớn thịt lớn hầu hạ như thế nào, một khi dừng lại, vậy vẫn sẽ cắn ngược bạn một miếng.
Vương Ngân Liên chính là người như vậy.
Không, Cố Thâm chỉ là gần nửa năm không trở về, Vương Ngân Liên cũng đã tính toán chủ ý muốn nhằm vào Lý Ngọc Lan rồi...
Không muốn để cho hàng xóm chê cười, lúc nghe thấy tiếng vỗ cửa, Lý Ngọc Lan mở cửa cho Vương Ngân Liên và Trương Hiểu Lệ tiến vào.
Vương Ngân Liên không coi con gái là người ngoài, vừa tiến vào liền quở trách Lý Ngọc Lan vài cái.
Trương Hiểu Lệ thì ôm đứa bé, đi theo phía sau mẹ chồng cô ta.
Cô ta vừa dỗ dành đứa nhỏ, một bên âm thầm đánh giá Lý Ngọc Lan.
Lý Ngọc Lan rất cẩn thận, cho dù ở nhà cũng mặc quần áo che bụng, không nhìn kỹ thật đúng là nhìn không ra bụng cô đã năm tháng rồi.
Vương Ngân Liên nói chuyện khẳng định sẽ không dễ nghe, Lý Ngọc Lan không muốn Đại Bảo nghe được những lời này, liền nói với nhóc con “Đại Bảo, mẹ và bà ngoại nói chuyện một lát, con tự đến tiểu viện chơi có được không?”
Cô còn nhớ rõ mấy ngày trước Đại Bảo đánh nhau, cho nên không bảo nhóc con đi tìm đứa nhỏ khác chơi cùng.
Đại Bảo nhìn Vương Ngân Liên và Trương Hiểu Lệ, lại nhìn mẹ mình, ngoan ngoãn gật đầu chạy ra ngoài.
“Đứa nhỏ này sao lại thế, còn không biết chào ai ” Vương Ngân Liên cau mày nói.
Lý Ngọc Lan không lên tiếng, Vương Ngân Liên và Đàm Xuân Hồng đều không tốt với Đại Bảo, Đại Bảo là một đứa trẻ mẫn cảm, mình có thể phát hiện ra, cho nên cũng không quá nguyện ý gọi bà ngoại và bà nội.
Không gọi thì không gọi đi, Lý Ngọc Lan cũng không miễn cưỡng nhóc con.
Hơn nữa nghĩ đến trong phá thư kia nói, sau khi cô chết Lý gia cùng Cố gia không có ai nguyện ý chăm sóc Đại Bảo, Lý Ngọc Lan càng lười cho đám người Vương Ngân Liên sắc mặt tốt.
Trong sách kia tuy rằng rất nhiều tình tiết có chút thái quá, nhưng trực giác mách bảo cô loại chuyện vứt bỏ Đại Bảo kia, bọn họ thật sự làm được.
“Hôm nay bà tới đây có chuyện gì không?” Lý Ngọc Lan lạnh lùng hỏi, ngay cả chén nước cũng không muốn rót cho bọn họ.
“Đây là thái độ của mày đối với mẹ ruột à hả?” Vương Ngân Liên nghe vậy tức giận, ngón tay muốn chọc vào ót Lý Ngọc Lan, nhưng bị cô né tránh.
⬅ Trước Tiếp ➡