Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt nàng, nước mắt ướt đẫm bên gò má.
Dáng vẻ điềm đạm, đáng yêu, khiến người ta nhìn mà đau lòng, mến thương.
Thân hình đứng ở nói đó, mảnh khảnh yếu ớt, tựa như lá rụng sẽ bay theo gió, thậm chí còn lung lay sắp đổ.
Cả người nàng nhẹ nhàng dựa vào Tiểu Bích, đôi mắt khẽ nhướn lên.
Nơi đáy mắt sáng trong, khuôn miệng cười khổ, đầy vẻ xót xa.
Tóc tai rối bời, ngón tay run rẩy.
Nàng nắm chặt lấy quần áo của Tiểu Bích, mở miệng, đầy sự sợ hãi.
Giọng nói mềm yếu đến chua xót, khiến lòng của bọn quan binh khẽ run.
Ngay cả... Ngay cả Tô Cẩm Lí kia, trong một khắc này, nơi đáy lòng hắn bỗng cảm thấy có hơi đau xót.
"Ta... ... xảy ra chuyện như vậy, phải đối mặt với phu quân thế nào đây... Không bằng ta chết đi cho xong...”
Nam nhân, ngươi chết chắc rồi! (4)
Dương Xuyến Xuyến vừa nói, vừa làm bộ như muốn tát vào má mình. Tiểu Bích vội vàng ôm chặt lấy nàng, cố làm ra vẻ lớn tiếng.
"Tiểu thư, người đừng đau lòng như vậy, cô gia* sẽ không để ý đâu mà, tiểu thư...”
*Chồng của tiểu thư
"Chúng ta sẽ ra mặt cho tiểu thư... nhất định phải trừng phạt tên dê xồm kia một trận!”
Tiểu Bích quay đầu, nhìn lướt qua bọn quan binh, hỏi thêm một câu, “Các vị đại nhân chắc chứ?”
Bọn quan binh nghe nàng ta hỏi vậy, lập tức gật đầu.
Dáng vẻ cùng giải quyết việc chung, ngay sau đó, bọn họ liền quay sang Tô Cẩm Lí, bắt lấy hắn.
Sắc mặt Tô Cẩm Lí trở nên xanh mét.
Thần sắc chán ghét, khinh thường tột độ.
Hắn nhìn Dương Xuyến Xuyến bằng ánh mắt không thể tin nổi, sau đó liền phe phẩy chiết quạt, thốt ra một câu không nặng không nhẹ.
"Tới gặp quan phủ à? Không cần các vị đại nhân đây khổ tâm, ta sẽ đi một chuyến với các vị!”
Nói xong, hắn đột nhiên phất tay áo, đẩy bọn quan binh ra, không cho kẻ nào động tới thân thể mình rồi thản nhiên bước ra ngoài.