"Nữ nhân này có thể tự hủy đi sự trong sạch của mình, nắm lấy ngài, ăn đậu hũ của ngài, vậy mà còn lớn tiếng la là ngài làm nhục nàng ta?”
"Ha ha ha..."
"Ngẫm lại, ta cũng nhịn không được, đúng là hài quá đi mất! Tô vương gia luôn giữ mình trong sách, ghét bỏ nữ nhân dơ bẩn, cứ như vậy mà bị người ta chỉnh cho một trận...”
Tô Cẩm Lí nghe bằng hữu tốt nói, thậm chí còn nghe ra sự chế nhạo ở bên trong.
Nhưng hôm nay, hắn lại không có tâm trạng để truy cứu.
Khuôn mặt hắn cứ cứng ngắc như vậy, đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Bắc Đình Tiêu Nhiên thấy Tô Cẩm Lí lạnh lùng như vậy thì không cười nữa.
Vẻ mặt của hắn ta lười nhác, hỏi một câu bâng quơ, “Tô vương gia, ngài định làm thế nào?”
Nghe vậy, Tô Cẩm Lí khẽ cau mày, trong đầu liền nghĩ tới nữ nhân xinh đẹp như hoa mà xảo trá tai quái kia.
Lửa giận lập tức lan ra khắp người.
Tuy rằng trong lòng hắn giận dữ, nhưng lại phát hiện bản thân mình có chút hứng thú mà trước đó chưa từng có.
Tô Cẩm Lí hừ lạnh một tiếng, cười nhạt, lạnh lùng nói.
"Tốt nhất đừng để bản vương gặp lại nàng ta. Bằng không, bản vương nhất định sẽ băm nàng ta ra làm trăm mảnh!”
Bắc Đình Tiêu Nhiên khẽ nhướn mày, nghe hắn nói vậy liền ngẩn người.
Tốt nhất đừng để bổn vương gặp lại nàng ta! (2)
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Bắc Đình Tiêu Nhiên còn tưởng rằng nữ nhân không giống người thường kia sẽ khiến Tô vương gia hứng thú một chút. Bây giờ xem ra, dường như không có gì ảnh hưởng nhỉ?
Nghĩ đến đấy, y cười như không cười, mở miệng, “Tô vương gia, ngài mãi không hiểu được thế nào là thương hương tiếc ngọc...”
"Vậy sao?"
Tô Cẩm Lí liếc ngang Bắc Đình Tiêu Nhiên một cái, cười lạnh.
"Thương hương tiếc ngọc? Chỉ e cả đời này cũng không có khả năng đó!”
Nói xong, Tô Cẩm Lí tựa như mất hứng. Hắn xoay người, muốn rời khỏi đó.
Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn theo bóng lưng của hắn, chợt nghĩ tới cái gì đó, y đột nhiên mở miệng hô to.