Chương 10
cùng, anh xuống giường và rời khỏi phòng cô với phần hạ thể căng phồn.
Đợi anh hoàn toàn biến mất, Trần Chi mới dám mở mắt ra, cô cắn lên mu bàn tay, hàng lông mi không ngừng run rẩy.
Lúc cô mơ màng tỉnh lại, Trần Tông Nguyên đang đưa tay vào trong áo và dừng lại ngay dưới ngực cô.
Cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cô không dám động đậy, càng đừng nói đến chuyện suy nghĩ xem rốt cuộc thì Trần Tông Nguyên định làm gì.
Trên người anh nồng nặc mùi rượu, Trần Chi không biết có phải do say rượu nên anh mới làm ra hành động kinh khủng đó hay không.
Cô là em gái của anh.
Dù không phải anh em ruột, nhưng bí mật này trên thế gian ngoài cô ra thì không có ai hay biết cả.
Vậy nên những gì mà Trần Tông Nguyên vừa mới làm đã vượt quá giới hạn một cách nghiêm trọng.
Trần Chi không ngủ được nên bò dậy tiếp tục giải bài toán, nhưng càng làm càng rối rắm.
Cô đã vẽ vô số đường kẻ phụ nhưng bài toán vẫn rơi vào bế tắc.
Trước đó cô đang làm bài thì ngủ quên mất rồi được anh bế lên giường, cô biết việc này là ý tốt của Trần Tông Nguyên, nhưng cô không biết liệu chuyện này đã từng xảy ra trước đây hay chưa.
Là một học sinh lớp 12, mỗi ngày cô đều không ngủ đủ giấc.
Một khi đã ngủ thì rất khó tỉnh lại, ban nãy khi mơ màng tỉnh dậy, cô còn tưởng mình đang mơ.
Nhưng cảm giác đó chân thực tới như vậy, sao có thể là mơ được Trần Chi gục đầu lên bàn học, bực bội vò đầu thở dài một hơi.
Nghỉ hè ở nhà, Trần Chi hoàn toàn có thể ngủ nướng, nhưng buổi sáng khi Trần Tông Nguyên rời giường, chợt nghe quản gia nói cô đã ra ngoài tham gia công tác tình nguyện.
Trần Chi đang học cấp ba, ngay từ năm lớp mười cô đã chuẩn bị cho việc xuất ngoại.
Là đứa trẻ sinh ra trong nhà họ Trần, tất cả các ngôi trường danh giá trong nước lẫn ngoài nước, chỉ cần cô muốn thì chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Chưa từng có ai yêu cầu Trần Chi phải chăm chỉ học hành, cho dù cô không làm gì thì nhà họ Trần cũng vẫn có thể bảo đảm cho cô cả đời không cần lo chuyện cơm ăn áo mặc.
Trong mắt những người bạn học biết rõ hoàn cảnh gia đình của cô, sự cố gắng này thật sự rất khó hiểụ Trần Tông Nguyên thuận miệng hỏi về câu lạc bộ mà Trần Chi đang làm t̠ình nguyện viên, sau đó khom lưng bước vào trong xe.
Tài xế vẫn là người hôm qua, Trần Tông Nguyên nhìn tin nhắn trên điện thoại di động một lát, mới mở miệng “A Hải, ra sân bay.” Người đàn ông tên A Hải khởi động xe, vững vàng chạy ra khỏi khu vực nhà họ Trần.
Sân bay trong miệng Trần Tông Nguyên là phạm vi riêng tư để máy bay tư nhân của anh, hôm nay anh phải đến Lào một chuyến, cùng lên máy bay ngoại trừ anh cũng chỉ có A Hải.
A Hải không thích nhiều lời, sau khi lên máy bay lập tức báo cáo chi tiết tình hình bên đó cho Trần Tông Nguyên.
Vốn chỉ là chuyện mua bán súng ống đạn dược, không đáng để anh phải đích thân ra mặt, có điều thông qua đường dây kết nối ngầm họ đã liên hệ được với anh, khách hàng thực sự đứng sau phi vụ mua bán này là một quan chức cấp cao trong chính phủ Lào.
Thế nên đây không phải là một vụ làm ăn nhỏ.
A Hải báo cáo xong tin tức nắm được trước mắt liền