⬅ Trước Tiếp ➡
Ái My ra ngoài mở cửa quần áo, Minh Anh hỏi cô tìm gì, cô nói tìm một chiếc chăn, Minh Anh cúi đầu nhìn một chiếc trên người mình.
“Lạnh quá,” Cô giải thích, cô thích ngủ trùm kín mít, không gian lưng đối lưng trống hoác không thoải mái.
“Ở đây không có chăn, anh tăng điều hòa lên.” Minh Anh nói.
Chiếc giường này không lớn như ở nhà, hai người dựa vào nhau cũng khá gần, ai chơi điện thoại nấy.
Minh Anh còn đang xem một vài tài liệu về cuộc phẫu thuật của Bạch Tương, Ái My thở dài ngồi dậy đè ngón cái lên hàng chân mày anh, “Đừng đọc nữa, vị trí khối u của Bạch Tương nguy hiểm, phải dựa vào sự ứng biến tại hiện trường và kinh nghiệm của bác sĩ, bác sĩ Trần vô cùng ưu tú, cũng rất có niềm tin, đừng lo lắng.”
Giọng nói của Ái My quá đỗi diệu dàng, âm điệu bằng bằng, Minh Anh thế mà dần dà bình tĩnh lại thật, trong lòng dường như được bảo đảm cho an tâm, mệt mỏi mấy ngày nay biến thành hư ảo, bản thân anh cũng không hề nhận ra được, như một đứa trẻ ôm eo dán sát cô lại mình.
Đêm nay không đưa lưng về nhau mà ngủ, lúc Minh Anh tỉnh lại còn duy trì tư thế đêm qua Ái My ôm anh.
Đêm trước ngày Bạch Tương phẫu thuật, Minh Anh đi đến khuya mới về, anh đột nhiên không muốn ngủ một mình, mấy ngày nay ôm Ái My chất lượng giấc ngủ tốt như chưa từng được tốt.
Ái My vào sau, tắm rửa rồi ra ngoài nhìn thấy anh đang ngồi ở ban công hứng gió lạnh hút thuốc, thở dài đi ra ngoài dắt người nọ vào trong phòng tắm.
“Đánh răng nào,” Cô bóp kem đánh răng ra nhét vào tay anh rồi đứng một bên chờ, cho đến khi anh đánh răng xong lại kéo tay anh đưa đến bên mép giường xốc chăn lên.
Lần đầu tiên hai người ngủ chung với nhau dưới tình huống không có phụ huynh, Ái My chủ động vòng lấy eo anh vuốt ve lưng anh.
Ái My đã sắp ngủ đến nơi, nhưng người được ôm là anh lại không hề thấy buồn ngủ, giữa mày đều chứa đựng ưu sầu, Ái My không thể chịu đựng cảnh thấy anh khó chịu, chui vào trong chăn cách lớp quần ngủ nắm lấy chỗ kia.
“Ái My à,” Anh gọi, ý đồ ngăn cản nhạt đến nỗi bản thân còn cảm thấy dối trá thay.
Cô vén vạt áo lên lần sờ cơ bụng của anh lưu luyến không rời, Minh Anh nhìn cái đống phồng lên nhích tới nhích lui trước người mình bèn thả lỏng cả người ngồi dậy xốc chăn lên cho cô vuốt.
Ái My có lẽ là đã từng học qua vũ đạo, eo lún xuống tận thành giường, kẹp giữa hai chân anh, mông như mật như đào vểnh lên, mượt mà no đầy, váy ngủ chật đến độ chỉ cần dùng ngón tay vén qua chút thôi là có thể nhìn thấy được mông thịt.
Anh động tay, sờ lên lớp da thịt mềm mại mướt mượt kia liền không thể dứt ra, véo qua véo lại.
Ái My cũng niết lấy dương vật anh, duỗi đầu lưỡi ra liếm liếm, nếu Minh Anh có hứng thú đùa bỡn, cô sẽ không trực tiếp nuốt vào.
Lưỡi cô lướt qua khe thịt của anh, bờ môi cuốn theo cây hàng, bàn tay mềm như không xương đùa bỡn hai trái trứng của anh, răng còn ngậm lấy dương vật cắn khẽ hai cái.

⬅ Trước Tiếp ➡