“Anh có người bạn gái anh thích, không muốn kết hôn với em đúng không?”
“Đúng vậy.”
Ái My cười cười rồi rời đi, nghe bảo cô vốn bị đày đến trường đại học cũ của mình, nhưng cuối cùng lại xuất ngoại.
Dường như từ rất lâu trước đó cô bé này đã dọn sạch sẽ mọi phiền phức cho anh, Minh Anh lại bắt đầu nhớ về cuộc sống trong một năm kết hôn này, thoải mái đến độ rất hiếm khi anh nhớ đến áp lực kết hôn giả.
“Lịch trình ba tháng sau hủy toàn bộ đi.” Minh Anh phân phó cho thư ký.
Thân phận kết hôn của Minh Anh đã sắp sửa hai năm, nhưng đến hôm nay mới có cảm giác tân hôn.
Cảm giác đêm tân hôn không quá thoải mái, Ái My nắm quyền chủ động tuyệt đối, người phụ nữ nằm trên chỉ với mười phút đã khiến anh tước vũ khí đầu hàng bắn hết lên bụng cô, khỏi phải nhớ đến biện pháp tránh thai này kia.
Cô còn đang cưỡi trên người mình, mặt đỏ bừng bừng đẹp vô ngần, ánh mắt thì lại khiêu khích.
“Còn muốn cơ.” Đây không phải lời hờn dỗi, là lo âu, ý rằng cô vẫn chưa thấy đủ, nhưng không xác định lắm rằng Minh Anh có thể cứng được không.
Đời này Minh Anh chưa từng bị khiêu khích như thế, lại còn là một cô gái mà anh xem như con nhóc con, anh dùng phản ứng của thân thể để đáp trả lại nghi ngờ của cô.
“Em tìm cái chết à.”
Minh Anh nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt nhìn cô hận không thể ăn luôn cô, xoay người một cái liền cưỡi lên, anh nhớ rõ thân thể Ái My mềm biết bao nhiêu, nâng một chân lên một góc 90 độ, chân kia banh ra lớn nhất có thể.
Khe lạch của cô tràn đầy nước ra, Minh Anh đỏ bừng cả mắt, véo đầu vú cô ra chiều trừng phạt, lúc thong thả, khi mạnh bạo, đẩy chính mình vào trong, một tấc cũng không giữ.
“A! Sâu quá ~ dừng lại ~” Ái My sảng khoái hơn hồi đầu nhiều, không nghĩ tới nữ đè đi vào còn không sâu bằng anh tự chịch mình, cô duỗi tay sờ sờ muốn biết xem còn dư lại bao nhiêu, xong chỉ sờ được đến nơi dính nhớp của cả hai.
“Đủ chưa? Được chứ?” Anh hỏi, hai mắt như nảy lửa.
“Đủ! Cứng quá ~ Lớn quá ~ Chồng chịch em ~” Cô nhón mặt hôn lên mặt anh.
Minh Anh phát điên lên, bởi vì vừa rồi cô gọi anh một tiếng chồng bất thình lình làm anh tước vũ khí, lúc này không thể.
Anh quay đầu đi không cho cô hôn, thậm chí còn ấn cô xuống giữ lấy cằm, một tay khác buông chân dài ra, tiếp tục chà đạp lên bầu ngực cô, thân dưới gắng sức đâm vào rút ra từng chút từng chút tra tấn người, không hề lưu tình.
Mang thịt huyệt đỏ tươi theo cú rút của anh ra ngoài, nước sốt chậm rãi ứa ra, còn chưa kịp nhiễu xuống đã bị anh chịch vào toàn bộ, phá tan, nước cũng vỡ tan, cô cũng vỡ tan, tiếng rên rỉ cũng vỡ nốt.
“Chồng ơi nhanh chút nữa ~ muốn anh chịch em nhanh thật nhanh ~”
Cô còn dám khiêu khích, Minh Anh vớt cô ôm lên trên người rồi đi xuống giường, đè cô lên tường hăng hái đâm chịch.
“Thế này? Nhanh rồi chứ?”
“Ưm ưm ha~ a a a thoải mái quá ~ Chồng lớn quá ~ Chịch chết em ~ em muốn bắn ~”