Chương 12
"Con mang thai 2 tháng, cô ta có từng gọi cuộc điện thoại nào cho con không? Cô ta có quan tâm đến sức khỏe của con không?" Trần Lạc Mai gằn giọng "Bây giờ con lại bị tai nạn giao thông đến mức sảy thai, cô ta có đến nhìn con một cái chưa? Giờ con nói mẹ xem, cô ta có tình cảm gì với con không?"
An Khê kháng cự "Mẹ đừng nói nữa..."
Trần Lạc Mai nói "Con đừng có tự lừa mình dối người nữa được không? Cô ta không yêu con chút nào cả, cô ta không có chút tình cảm với con đâụ"
An Khê siết chặt chiếc nhẫn trên ngón áp út, hô to "Đừng nói nữa, đừng nói nữa mà, mẹ đừng nói nữa được không Ai cần mẹ quan tâm con nhiều như vậy chứ "
Trần Lạc Mai tức giận ném điện thoại của An Khê lên giường "Được, từ giờ mẹ sẽ mặc xác con, con muốn làm gì làm "
Bà ấy quay lưng lại, ngồi trên ghế, lấy điện thoại di động ra, lướt lung tung xem gì đo.
Phòng bệnh im lặng.
An Khê nhìn chằm chằm chiếc điện thoại trên đầu giường, cắn môi trầm mặt.
Trần Lạc Mai lướt lướt điện thoại một hồi, sau đó lại nói "Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, vất vả lắm mới có được đứa con này, nó cũng đã nằm trong ổ bụng con hai tháng, bây giờ vì tai nạn mà đã không còn, ngay cả một cuộc điện thoại cô ta cũng không thèm gọi cho con nữa chứ."
An Khê nhắm mắt lại "Chị ấy rất bận..."
Trần Lạc Mai phát ra một tiếng cười châm chọc, bà ấy siết chặt điện thoại, tuy tức nhưng lại không nỡ mắng cô.
Bầu không khí đang bế tắc, cửa phòng bệnh bỗng nhiên vang lên tiếng gõ. An Khê ngẩng đầu nhìn, nháy mắt cô đã sết tay thành nắm đấm.
Đó là luật sư ly hôn.
Anh mỉm cười, lịch sự nói "Nghe nói cô Lâm bị tai nạn giao thông, không sao chứ?"
An Khê nhìn chằm chằm người kia không nói gì.
Luật sư mỉm cười "Tôi rất tiếc về chuyện cái thai."
An Khê cắn răng, phun ra một chữ "Cút "
Luật sư không cút, anh ta lấy ra một tờ đơn ly hôn "Cô Lâm, tôi cảm thấy đây là ý trời rồi, ngay cả ông trời cũng cảm thấy cô và Sầm tổng chắc chắn sẽ ly hôn."
Trần Lạc Mai đứng lên, đẩy luật sư đi "Anh có lương tâm không vậy? Con gái tôi vừa sảy thai, sao anh lại dám vác mặt tới thúc giục nó ly hôn? Anh cút ra khỏi đây cho tôi Cút "
Luật sư đứng im không nhúc nhích, trên mặt vẫn vẫn treo nụ cười lễ phép nói "Bà hiểu lầm rồi, đây đâu phải là ý của tôi đâu, là ý của Sầm tổng mà."
Trần Lạc Mai cứng người, An Khê phía sau cũng đờ ra.
Luật sư chậm rãi nói tiếp "Sầm tổng bảo tôi đến, cô Lâm mau ký đơn ly hôn đi."
An Khê lại xé đơn ly hôn.
Luật sư cũng đã quen với chuyện này, anh ta để lại một câu lịch sự "Ngày mai lại đến.”
Sau khi anh ta rời đi, Trần Lạc Mai ngồi trên ghế bắt đầu mắng chửi vị luật sư này không có đạo đức nghề nghiệp, không có đạo đức nhân nghĩa.
Mắng Sầm Khả lạnh lùng vô tình, chỉ biết thờ ơ lạnh nhạt, cũng mắng luôn tên tài xế gây tai nạn kia, mắng anh ta mù mắt thiếu đòn, đáng bị sét đánh...
An Khê ngồi thừ người trên giường, nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn rách tan trên đất, lại bắt đầu gọi điện thoại cho Sầm Khả.
Trần Lạc Mai nhìn thái độ bướng bỉnh của con gái, bỗng nhiên hết hứng chửi.