Các vị tiểu thư ngày thường khó được có được trải qua thăm dò, một đám đều là hứng thú bừng bừng.
Chính là càng đến gần thanh âm này liền càng là không thích hợp.
Thanh âm kia tuy rằng nghe như là nức nở, giữa không gian lại hỗn loạn một cổ khôn kể mị ý, ngâm nga uyển chuyển chi gian người nghe mặt đỏ tai hồng.
Có mấy vị tiểu thư lớn tuổi đã trộm đỏ mặt, tuổi còn nhỏ không biết sự vẫn là vẻ mặt ngây thơ.
Ma ma có kinh nghiệm theo sau đã thay đổi sắc mặt.
“Chư vị tiểu thư, phía trước sự tình không thích hợp cho các ngươi xem, để nhóm lão nô tiến đến tìm tòi.” Vài vị ma ma liếc nhau, hướng tới thanh âm mà đi tới.
“A!” Một trận tiếng thét chói tai truyền tới, ngay sau đó thanh âm của một nam tử hùng hùng hổ hổ truyền tới: “Các ngươi không có mắt, tới phá hoại chuyện tốt của gia!”
Mọi người chỉ thấy một lão ma ma bị gạt ngã trên mặt đất, nghe thanh âm của nam tử kia, thế nhưng lại là Thái tử Cơ Diệp!
“Đã xảy ra sự tình gì?” Trấn Quốc Công phủ hậu viện có thị vệ chuyên môn tuần tra, nghe thấy có tiếng thét chói tai đuổi lại đây, lại liếc mắt một cái nhìn thấy một lão ma ma ngã trên mặt đất, nhất thời không rõ đã xảy ra sự tình gì, đều chạy tới.
Chờ đến khi các nữ quyến phản ứng lại, muốn đi ngăn cản đã không còn kịp rồi.
Thái tử điện hạ quần áo không chỉnh tề cùng tỳ nữ mặt đầy xuân sắc bại lộ ở trước mặt mọi người!
Không đến một khắc, sự việc Thái tử phong lưu liền truyền khắp toàn bộ Trấn Quốc Công phủ.
Cố Thịnh Nhân rất có hứng thú nhìn khuôn mặt Tưởng Vân Sam trở nên xanh mét, không biết thời điểm Tưởng Vân Sam quyến rũ Thái tử có hay không nghĩ đến, mình cũng sẽ có một ngày như vậy?
Ý chỉ trong cung truyền xuống thực mau, ý tứ là việc này tất cả mọi người không được truyền ra ngoài.
Chính là ngày đó trong Trấn Quốc Công phủ khách khứa nhiều như vậy, miệng nhiều như vậy ai có thể bịt được?
Hoàng thất bí văn tất cả mọi người cảm thấy hứng thú, không đến hai ngày, toàn bộ kinh thành đều nghị luận việc Thái tử điện hạ cùng tỳ nữ Trấn Quốc Công phủ giữa lúc đó không thể không bịa ra hai ba sự tình.
Editor - Beta: Mộng Kha
“Bang!” Lại là một ly bạch hoa thanh rơi xuống đất.
Tưởng Vân Sam vẫn chưa hết giận, đem các chung trà khác trên bàn mặt quét xuống đất. Nàng chỉ cần vừa nhớ tới Trấn Quốc Công phủ những người đó nhìn mình vui sướng khi người gặp họa hoặc là ánh mắt thương hại, liền cảm thấy trong lòng có một cổ cơn tức áp không đi xuống.
“Bẩm Nhị tiểu thư, quận chúa tới chơi.” Tỳ nữ chờ ở ngoài cửa cẩn cẩn thận thận trả lời.
“Không gặp!” Tưởng Vân Sam đang nổi nóng, nơi nào có tâm tư gặp người, đặc biệt lại là Tưởng Lệnh Trinh nàng vẫn luôn muốn bỏ qua lại trước nay không có thành công.
“A nha ta đến xem, Trắc phi của Thái tử đây là như thế nào lạp?” Cố Thịnh Nhân vừa vào cửa liền thấy được trong phòng hỗn độn chi sắc.