Số liệu đề án hàng năm nộp lên lần này có vẻ hơi biến động, Túy Thu yên lặng đi tới phòng tài liệu, chuẩn bị xem số liệu của những năm trước.
Giá sắt trong phòng tài liệu đầy những tập giấy cũ, trên đó còn phủ một lớp bụi trắng mỏng. Túy Thu giơ tay lên để lấy tài liệu cũ ở tầng trên cùng, nhưng làm thế nào cũng không với tới.
Nhảy lên hai lần, một cơn đau nhức đến từ thắt lưng, cậu đỡ thắt lưng của mình, hơi buồn bực " chậc" một tiếng.
Một cơ thể nóng bỏng từ phía sau dán vào, một bàn tay lớn áp vào eo cậu giữ lấy giá đỡ, động tác nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, tay kia lấy chồng tài liệu từ trên cao xuống, đưa đến trước mặt Túy Thu.
Túy Thu quay đầu lại nhìn, thấy Lâm Mộ tựa đầu lên vai mình. Một đôi mắt trong suốt nhìn cậu tràn đầy tình cảm, giống như lần đầu tiên gặp anh năm đó vậy.
Vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng của Túy Thu khiến Lâm Mộ muốn phát điện, vật trong quần lập tức bị kí©h thí©h đến mức dựng thẳng đứng, chạm vào giữa hai chân Túy Thu.
Túy Thu giật mình, giãy dụa, tay nắm lấy cánh tay Lâm Mộ, lại giống như cầm phải một khối sắt nóng, làm thế nào cũng đầy ra được.
Không gian phòng tài liệu chật hẹp, Túy Thu nhúc nhích tới lui, lại liên tục đụng vào thân dưới của Lâm Mộ, ngược lại làm cho đũng quần nhô ra càng lớn hơn.
Tài liệu rơi xuống đất, ít bụi nhẹ nhàng bay lên.
Túy Thu quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Mộ cởi cúc quần lấy cây thịt to lớn dữ tợn kia ra, vẻ mặt không thể tin được của cậu khiến Lâm Mộ rất hài lòng.
Lâm Mộ dùng sức ôm lấy cậu, phía dưới đột nhiên lạnh lẽo, một bàn tay có vài vết chai mỏng xoa nắn cánh mông mềm mại của Túy Thu.
Lâm Mộ nghiêng đầu Túy Thu, từ dưới lên trên nắm lấy má cậu, mút mạnh bờ môi Túy Thu, gần như muốn hút đi cả hồn phách của cậu.
âm thanh ám muội giữa môi và răng khiến Túy Thu không kịp suy nghĩ, ngón tay Lâm Mộ thăm dò xuống, tìm được huyệt nhỏ đang hé mở, một dòng nước ẩm ướt tự động chảy ra từ mép.
Ngón giữa khớp xương rõ ràng theo dịch nhờn bôi trơn từ từ chen vào, ngón tay bị vách thịt nóng ẩm bên trong gắt gao bọc lấy càn quét khắp nơi, tùy ý chơi đùa với huyệt nóng chặt chẽ.
Trong đầu Túy Thu trống rỗng, tiếng thở dốc càng ngày càng nặng nề, hai tay vô lực chống lên giá tài liệu, nhiệt độ cơ thể tăng lên theo số lượng ngón tay, khoái Cả không nhịn được xông lên não, trên trán trơn bóng toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Một tay Lâm Mộ khuếch trương ở phía dưới, tay kia đưa vào đôi môi vô lực đang hé mở của Túy Thu, ngón tay chuyển động kẹp lấy đầu lưỡi trơn trượt trong khoang miệng mềm mại của cậu, nước bọt chảy xuống theo khóe miệng tinh xảo.
"Ngoan lắm."
Lâm Mộ nheo mắt nhìn Túy Thu, không khách sáo từ miệng huyệt đâm thẳng vào:
“Nếu chủ tịch có thể mãi mãi như vậy thì tốt rồi."
"Ở trong vòng tay của tôi, mặc cho tôi muốn gì được nấy."
Kích thước to lớn khác thường đang chuyển động trong huyệt nhỏ của Túy Thu, đầm gậy thịt vào chỗ sâu nhất. Toàn thân Túy Thu run rẩy như điện giật, nhỏ giọng Hum" một tiếng, tiếng rên rỉ trầm khàn gợi cảm lại quyến rũ.
Gậy thịt dừng ở sâu nhất trong huyệt mềm vài giây, đột nhiên nhanh chóng rút ra, phát ra một tiếng "bạch". Lại cắm vào, Lâm Mộ tăng nhanh tốc độ người dưới, hai tay nắm chặt xương chậu của Túy Thu, mạnh mẽ ra vào nhanh như động cơ, cơ thể ma sát va chạm ra dịch trắng đục bắn tung tóe.
Lâm Mộ dường như không biết mệt mỏi, dùng hết sức lực toàn thân ra sức đùa giỡn hậu huyệt càng ngày càng mềm nhũn, trên mặt loáng thoáng thấy được gân xanh xung huyết nổi lên.
Túy Thu cảm thấy cơ thể mình đang dần quen với sự xâm nhập mãnh mẽ, thân dưới cũng ngẩng cao lên, một luồng nhiệt tê dại lan từ thân dưới từng chút kéo dài đến tứ chi của cậu, cảm giác mạch tắc nghẽn chảy ngược ở thân dưới.
Lâm Mộ áp mặt vào khuôn mặt đổ bừng của Túy Thu, làn da nhẵn nhụi giống như có lực hút dụ dỗ anh tới gần, hạ thể bị vách thịt bao bọc chặt chẽ, huyệt nhỏ ấm áp liên tục co rút xoa bóp đỉnh dụ© vọng, cái miệng nhỏ nhắn phía trên bị trêu chọc hơi mở ra, lực hấp dẫn cực lớn gần như muốn ép anh bắn ra.
Túy Thu cảm thấy trước mắt lóe lên một tia sáng trắng, mở miệng không tiếng động khóc nấc lên, vật nhỏ xinh phía trước run rẩy trên không trung, lại đột nhiên bị một bàn tay nắm lấy. Cái đó bị nắm chặt không thể giải phóng, Túy Thu điên cuồng lắc đầu, khổ sở khóc lóc.
"Chờ tôi chút, cùng nhau bắn đi."
Lâm Mộ càng di chuyển nhanh và mạnh hơn, sau hàng chục lần mãnh liệt cắm vào, anh bắn ra một dòng dịch nóng đặc, rửa sạch huyết nhỏ xung huyết đỏ bừng. Anh buông gây thịt của Túy Thu ra, để dòng nhiệt mỏng manh phun vào lòng bàn tay mình.
Phóng thích bất ngờ khiến Túy Thu thở ra một hơi dài nóng rực, hai chân mất lực, lập tức xụi lơ, được Lâm Mộ giữ lấy, thất thần ngã vào trong lòng anh, cơ thể khẽ run lên, thật lâu sau vẫn không thể bình thường lại sau cơn cao trào kịch liệt.
"Đừng rời xa tôi nữa."
Một giọt nước mắt rơi trên cánh tay của Túy Thu, xẹt qua làn da ấm áp, mang theo chút lạnh lẽo.
Người khác có lẽ ở bên Túy Thu vì dụ© vọng, chỉ có Lâm Mộ là yêu cậu thật lòng, thấy thương anh quá chừng