“Ô, ai đến đấy? Tiểu Giang à.” Bà nội Giang từ trong nhà bước ra, dáng lưng hơi còng. Vừa thấy Lâm Yên thì quay sang hỏi Giang Vọng “Tiểu Giang, đây là bạn học của cháu à?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Lâm Yên lập tức nở một nụ cười rạng rỡ. Giọng nói đang kiêu kỳ liền chuyển thành nhẹ nhàng ngoan ngoãn
“Vâng, đúng ạ. Cháu là bạn học của Tiểu Giang, cháu tên Lâm Yên.”
Đuôi mắt đầy nếp nhăn của bà nội Giang cong lên rạng rỡ, bà niềm nở mời
“Lâm tiểu thư phải không? Mau vào nhà ngồi chơi đã.”
Lâm Yên nhanh nhẹn đỡ lấy tay bà, bước vào nhà như đã quen lắm
“Bà cứ gọi cháu là Yên Yên thôi ạ.”
Giang Vọng nghiêng đầu, nhìn Lâm Yên, giữa chân mày càng lúc càng nhíu chặt.
Cô lại lên cơn gì nữa đây? Dạo gần đây càng ngày càng kỳ quái.
Trong mắt Giang Vọng thoáng hiện lên chút cảm xúc không rõ ràng, anh cũng xoay người bước vào nhà, tiện tay khóa cửa lại.
Bà nội Giang nhìn Lâm Yên vừa xinh đẹp lại ăn mặc tinh tế, toát ra khí chất tiểu thư nhà giàu, khỏi cần đoán cũng biết là con gái được cưng chiều từ bé.
Bà kéo một chiếc ghế gỗ ra, lau lại một lượt bằng khăn, rồi lót thêm chiếc khăn lông mềm lên trên mới mời Lâm Yên ngồi.
Lâm Yên nhận lấy, nhẹ nhàng nói
“Cháu cảm ơn bà.”
Bà nội Giang cười đến rạng rỡ
“Không có gì, không có gì.”
Nói rồi, bà lại đứng dậy định đi rót trà cho Lâm Yên. Nhưng Giang Vọng ngăn lại
“Bà nội, để con làm.”
Bà gật đầu “Được.”
Giang Vọng cầm lấy một chiếc ly giấy dùng một lần, rót cho Lâm Yên một ly nước. Cô đón lấy
“Cảm ơn.”
Đúng lúc đó, “Rầm” một tiếng, bà nội Giang bất ngờ ngã xuống đất không một lời báo trước.
Lâm Yên phản ứng cực nhanh, thậm chí còn nhanh hơn cả Giang Vọng một bước, lập tức hét lên rõ to
“Tiểu Lý Tử ”
“Dạaa ” nan Ngoài cửa vang lên một giọng the thé, cố tình kéo dài, nghe chẳng khác gì mấy công công trong phim cổ trang.
Cùng lúc đó, rầm một tiếng, cánh cửa bị đạp tung. Ba người lao vào, hai người khiêng cáng, dẫn đầu là quản gia nhà họ Lâm tên Lý Đại Tráng.
Lâm Yên nhanh chóng ra lệnh
“Nhanh lên Đưa đến bệnh viện ”
Ba giây rời khỏi nhà, mười giây lên xe, hai phút sau đã có mặt ở bệnh viện, trực tiếp đưa vào phòng cấp cứụ
Khi đèn đỏ ở phòng cấp cứu tắt đi, bác sĩ bước ra báo tình hình đã ổn, Lâm Yên thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được tảng đá lớn khỏi ngực.
Cô không hề để ý rằng, ở bên cạnh, ánh mắt Giang Vọng nhìn cô đã hoàn toàn thay đổi.
Buổi chiều, Lâm Yên trốn hai tiết học, cùng đám bạn thân ngồi tán gẫu dưới gốc cây to.
“Hôm nay, đại tiểu thư Yên Yên trông đẹp xuất sắc luôn Như tiên nữ hạ phàm vậy đó À không, phải nói là cậu vốn là tiên nữ rồi ” – Một nữ sinh mắt long lanh nhìn cô, không ngớt lời khen.
Lâm Yên bật cười, tháo chiếc vòng ngọc tím óng ánh đang đeo ở cổ tay, đưa cho cô bạn.
“Miệng ngọt ghê, tặng cho cưng nè ”
Lâm Yên là con gái độc nhất của một gia tộc trâm anh thế phiệt bậc nhất thủ đô. Tiền nhiều đến mức xài không xuể, mấy món trên người cô như chiếc vòng hay cái nhẫn, thứ nào cũng có giá hàng trăm vạn, nhẹ thì cũng vài chục vạn.
Nữ sinh sung sướng nhận lấy, hai mắt sáng rực như sao
“Yên Yên, cậu đúng là Bồ Tát sống ”
Lâm Yên cười như ánh nắng mùa xuân
“Thích là được rồi, lần sau còn tặng nữa.”
Sau đó, cứ ai khen là cô tặng.
Bỗng có người hỏi
“Đại tiểu thư, tôi thấy mặt Giang Vọng lúc nào cũng lạnh như băng, có gì vui đâu mà cậu cứ ba lần bốn lượt gọi người ta về biệt thự chơi vậy?”
Câu hỏi vừa buông ra, nhóm nữ sinh nhao nhao lên
“Đúng á Tên Giang Vọng đó nghèo rớt mồng tơi, chỉ được cái cao ráo với cơ bụng sáu múi thôi. Đại tiểu thư kiêu kỳ như cậu mà cũng chịu được sao?”