Giếng nước dưới gốc cây hoa quế này là của ba bốn hộ trong thôn dùng chung, cách nhà họ Tạ gần nhất, Tô Hiểu Mạn múc nước lên, dùng khăn lông rửa mặt xong thì bắt đầu chải đầụ
Lúc này xung quanh không có một bóng người nào, chắc là đã đi làm việc hết rồi.
Một bé gái năm sáu tuổi gì đó không biết chạy ra từ chỗ nào, gương mặt nhỏ nhắn đen nhẻm nhưng đôi mắt lại rất to, cô bé đứng ở bên cạnh Tô Hiểu Mạn, tò mò mà nhìn những cái dây buộc tóc xinh đẹp đó.
Tô Hiểu Mạn ngẩng đầu, cô nhận ra đứa bé gái này là ai, cô bé là con gái đầu của chị dâu thứ ba nhà họ Tạ.
Cô đang định mở miệng nói chuyện với cô bé nay thì chỗ góc tường có một người khác đi ra, đúng là Tạ tam tẩu ngày hôm qua còn hùng hùng hổ hổ mắng chửi cô.
Tạ tam tẩu ôm cái chậu gỗ, trong chậu là chén cơm canh người trong nhà ăn buổi sáng, đang định mang tới đây rửa sạch sẽ, bỗng dưng nhìn thoáng thấy người đứng bên giếng giống Tô Hiểu Mạn, đôi mắt trừng to như hạt châu sắp rơi ra ngoài, tức sôi máu lên.
‘Hiện tại cô mới dậy? Ai ôi, nhà họ Tạ đã tạo cái nghiệt gì mà mời một vị tổ tông về nhà thế này? ”
“Làm gì có con dâu nhà ai giống cô? ”
Mỗi một lần Tạ tam tẩu nhìn thấy Tô Hiểu Mạn thì lần đó sẽ tức giận đến dậm chân, hiện giờ ở nhà họ Tạ, người thấy Tô Hiểu Mạn ngứa mắt nhất tuyệt đối là cô ta, cứ mỗi lần nhìn thấy Tô Hiểu Mạn thì lần đó sẽ nóng tính cực kì, không mở miệng mắng vài câu thì sẽ không xả được nỗi giận trong lòng cô ta.
Nhưng mà, cô ta trừ bỏ bày ra vẻ ngoài hùng hổ dọa người, cũng chẳng làm được chuyện gì.
Tạ tam tẩu hận Tô Hiểu Mạn gần chết.
Tô Hiểu Mạn cầm chiếc lược gỗ nhẹ nhàng chải đuôi tóc, nghe mấy lời nói tức hộc máu từ miệng Tạ tam tẩu, cảm thấy không đau không ngứa, còn rất lễ phép mà chào hỏi lại “Chị dâu, buổi sáng tốt lành”.
Nói lời chào buổi sáng là thói quen theo bản năng của những người trong xã hội hiện đại.
Một câu “buổi sáng tốt lành” này của cô vừa thốt ra, Tạ tam tẩu như bị pháo đạn oanh tạc, cho rằng Tô Hiểu Mạn đang cố ý khıêu khích cô ta, làm cô ta tức giận đến mức thở dốc, suýt nữa không nói được lời nào.
“Chị dâu, hiện tại chị còn đang mang thai, đừng quá nóng giận như thế”. Đây là tời an ủi khuyên bảo thiệt tình của Tô Hiểu Mạn, kì thật cô cũng hiểu được tình cảnh của Tạ tam tẩu, cũng không muốn đối chọi gay gắt với chị ta.
Nhưng mà lời này rơi vào tai Tạ tam tẩu, lại làm cô ta tức giận tới trợn trắng mắt, nghiến răng nghiến lợi.
Tạ tam tẩu túm con gái kéo ra phía sau lưng, cô bé lảo đảo lùi về phía sau một bước, cô ta đỡ cái bụng còn chưa lớn lắm của mình, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe “Vừa rồi con nhìn cái gì? Nhìn linh tinh cái gì? Đừng có học theo một số người không đứng đắn nghe chưa?”
Cô bé con cúi đầu, nhấp môi “Mẹ…”
Tô Hiểu Mạn không đành lòng nhìn, lên tiếng khuyên nhủ “Chị đừng lấy trẻ con ra trút giận”.
Tạ tam tẩu cười lạnh một tiếng, âm dương quái khí nói “Tôi chỉ đang dạy dỗ con cái cho tử tế, chúng tôi cả đời này lao lực khổ sở, mệnh tiện, chứ không có mệnh tốt như cô”.
Tô Hiểu Mạn “... Mệnh tôi tốt lắm ư?”
Tạ tam tẩu cho rằng cô đang cố ý khoe khoang, buột miệng nói “Cô là cái mặt hàng mất mặt xấu hổ, nhà họ Tạ không mất một phân tiền cưới cô trở về,cô còn tưởng rằng cô là vàng là bạc chắc?”
“Hiện tại tôi đang mang thai, là cháu trai nhà họ Tạ, cô còn có thể quý giá hơn cháu trai nhà họ Tạ? Mỗi ngày tôi còn phải làm việc, cô thì chẳng làm được cái tích sự gì cả.”