⬅ Trước Tiếp ➡
Bím tóc dài đen nhánh sáng bóng buông thả trên đầu vai, trên thái dương vẫn còn vài sợi tóc mây, làn da trắng nõn, đôi môi tựa như cánh hoa, cả người cực kì xinh đẹp.
Lúc Chu Tiểu Hủy rời đi, cô bé bên cạnh sợ tới mức cả người co rúm lại, sau lại thấy thím nhỏ thắt bím tóc liền mở to hai mắt, không chớp mắt cái nào mà nhìn chằm chằm cô.
Thắt bím tóc xong thì Tô Hiểu Mạn liền ngẩng đầu, nhìn về phía cô bé nhẹ nhàng cười một cái, cô nhóc Tạ Xuân Quyên liền thẹn thùng cúi đầụ
Tô Hiểu Mạn cảm thấy cô bé này còn rất là đáng yêụ
Tạ Xuân Quyên để cằm ở trước ngực, ôm chậu chén đũa mẹ mình để lại, thành thật tới bên cạnh giếng lấy nước rửa chén đũa.
Tô Hiểu Mạn ngây ngẩn cả người.
“....?”
Không cần cô phải rửa chén đũa sao?
Động tác rửa chén của cô bé rất thành thạo, rồi thoạt nhìn lại rất miễn cưỡng, người cô bé quá nhỏ, tay chân mảnh mai, mặc một bộ quần áo cũ rách tung tóe, tóc trên đầu buộc hai bên một cách lung tung, màu sắc đuôi tóc vừa vàng vừa khô, thoạt nhìn cả người như bị thiếu dinh dưỡng.
Cái chén trên tay cô bé rửa còn lớn hơn cả bàn tay cô bé.
Nước từ máy bơm nước ào ào chảy vào trong bồn, bắn lên rất nhiều bọt nước, làm ướt hết tay áo và ống quần của Tạ Xuân Quyên.
“ Xuân Quyên, cháu tránh ra một chút đi, để thím rửa cho”. Tô Hiểu Mạn vỗ nhẹ bả vai cô bé, ý bảo cô bé lui về phía sau một bước, tuy rằng Tô Hiểu Mạn không quá nguyện ý giúp nhà họ Tạ rửa chén, nhưng mà cứ trơ mắt nhìn một cô bé nhỏ xíu ngồi ở đây rửa chén như vậy, còn cô thì đứng bên cạnh mà xem, trong lòng cô sẽ không chịu đựng nổi.
“Thím nhỏ, không sao, cứ để cho cháu rửa”.
Tô Hiểu Mạn “...Vậy hai chúng ta rửa cùng nhau nhé?”
Tô Hiểu Mạn không dám thể hiện, cả cô và nguyên chủ đều là người mới chỉ từng rửa chén được có vài lần, không phải nói đến cách rửa như thế nào, không chừng còn chẳng thuận thục bằng cô nhóc này ý chứ.
Nếu mà không cẩn thận làm vỡ chén, cô bị mắng vài câu cũng không đau chẳng ngứa, nhưng cô bé này sẽ phải chịu tội.
Tạ Xuân Quyên nghe cô nói như vậy, thì mới gật gật đầụ
Tô Hiểu Mạn và cô bé cùng nhau rửa chén đũa sạch sẽ, trong quá trình đó còn nói với nhau mấy câu, cuối cùng lấy khăn lông lau khô nước trên tay, Tô Hiểu Mạn vỗ vỗ tay “Được rồi, cuối cùng cũng rửa xong”.
Tạ Xuân Quyên nghe vậy thì ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô nhếch môi nở nụ cười xán lạn, lộ ra hai hàm răng trắng bóng.
Là một nụ cười rất giản dị.
Tô Hiểu Mạn rất thích nụ cười tràn ngập thiện ý này của cô bé, dáng vẻ quê mùa, tuy không phải rất đẹp nhưng lại cho người ta một loại cảm giác gió thổi vào biển lúa dưới ánh mặt trời.
“Xuân Quyên, hiện tại rảnh rỗi không có việc gì, thím thắt bím tóc cho cháu có được không?”
Ban nãy bé con này nhìn cô chăm chú, chắc cũng là một nhóc con yêu cái đẹp, mà hiện tại hai người cũng có tình đồng chí cách mạng cùng nhau rửa chén, Tô Hiểu Mạn muốn giúp cô bé chải đầụ
Tạ Xuân Quyền Hơi hơi chờ mong mà gật đầụ
“Chút tóc phía sau này của cháu có chút xơ, thím cắt bớt giúp cháu nhé?”
Tô Hiểu Mạn dùng khăn lông giúp cô bé lau sạch khuôn mặt, cởi tóc ra chải chuốt lại ngay ngắn, cắt tỉa qua đuôi tóc khô vàng một chút rồi lấy ra mấy cái dây buộc tóc đơn giản nhưng xinh đẹp, chải cho cô bé một kiểu tóc đáng yêụ
Tạ Xuân Quyền cầm gương soi tới soi lui, cực kì vui vẻ.
Tô Hiểu Mạn lấy nước ấm luộc hai quả trứng, cô ăn một quả, còn một quả cho Tạ Xuân Quyên. Trứng gà này là trứng hôm qua anh ba đưa đến.
⬅ Trước Tiếp ➡