⬅ Trước Tiếp ➡

hỏi lại “Còn gì nữa không?” “…” Trương Duệ nhắm mắt tiếp câu “Cô ấy còn bảo anh chờ.” Lục Bách Trình không giận, ngược lại còn cười “Chỉ có huênh hoang là giỏi.” Trương Duệ cúi thấp đầu, cảm thấy mình nên im miệng đi thì tốt hơn.
Dựa vào kinh nghiệm từ trước đến nay, thời điểm này không cần anh ấy nói thêm gì vào cả.
Ngày thường Lục Bách Trình rất dễ nói chuyện, không thể hiện thái độ cấp trên, dù cho cấp dưới có làm sai, thái độ của anh cũng rất đúng mực, hòa nhã, tuy đã kiềm chế lửa giận nhưng giọng điệu anh sẽ trở nên cứng rắn, thậm chí còn không chừa cho đối phương một cơ hội phản bác nào.
Song khi đến việc của Khương Phi, anh lại không hề làm chủ được tình thế, có lẽ bởi vì cô bạn gái này sớm nắng chiều mưa, người khác khó lòng dò đoán được.
Trương Duệ nhớ có lần Khương Phi nhờ anh ấy đưa giúp một tập tài liệu cho mình, bảo là để quên trên khay trà trong phòng khách chỗ nhà thuê của Lục Bách Trình.
Anh ấy theo thói quen, không báo trước với Lục Bách Trình mà mang đi luôn, đến khi giao xong tài liệu trở về công ty, Lục Bách Trình lại hỏi anh ấy đi đâu, anh ấy kể lại sự việc, Lục Bách Trình nghe xong lại không vui, nhìn anh ấy hỏi một câu “Sao cô ấy lại gọi cho cậu?” Trương Duệ câm nín, không nói nên lời, cứ cho là Khương Phi gọi cho ông chủ, thì không phải cuối cùng cũng là mình đi chạy vặt sao?
Tiết kiệm cả khối việc trung gian như thế, mọi việc cũng thuận tiện hơn, ngờ đâu ông chủ lại giận… Tóm lại, kể từ đó về sau, Trương Duệ không bao giờ tự tiện làm việc gì liên quan đến Khương Phi nữa.
Dù sao cũng là người ta tự nguyện chuốc lấy vất vả, anh ấy cũng không thể nào ngăn cản mà, đúng không?
Nhờ ơn của Lục Bách Trình mà Khương Phi phải quàng khăn lụa suốt hai ngày, cũng may là trời không nóng nên mang khăn lụa cũng không có gì kỳ lạ.
Chuyến bay vào sáng sớm thứ hai lại bị hoãn vì sương mù, lúc trở lại Cừ Dương đã trễ giờ ăn trưa.
Khương Phi mua tạm một cái sandwich ở dưới lầu để dằn bụng rồi trở về công ty giao tài liệu, ngoài ra còn có mấy hợp đồng cần thẩm định và chiều nay cô phải đi gặp khách hàng.
Thế là lúc kết thúc công việc thì trời cũng đã tối mịt, bụng đói sôi sục, cả người thì suy kiệt không còn một chút sức lực.
Mỗi lúc mệt mỏi rã rời thế này, Khương Phi lại cần chỗ để giải tỏa.
Cô tìm một tiệm ở gần nhà để ăn mì, nhưng ăn thử một miếng thì chẳng nếm ra được vị gì.
Cô vừa thêm giấm vừa cầm điện thoại gọi cho Lục Bách Trình, nhưng anh không nghe máy.
Khương Phi không gọi thêm lần thứ hai, mười phút sau, Lục Bách Trình đã gọi lại.
“Về rồi sao?” Bên chỗ của anh có vẻ rất vắng lặng, nhưng trong sự yên tĩnh dường như có âm thanh huyên náo vọng đến, Khương Phi nhíu mày, “Anh ở bên ngoài à?” “Ăn cơm cùng vài người, cũng xong nhanh thôi.” Khương Phi chọc chọc vào tô mì chưa ăn được mấy sợi trước mặt, “Ăn gì thế?” “Mấy thứ này thứ kia vậy thôi,” Thật lòng mà nói Lục Bách Trình cũng không mấy để tâm xem những thứ được dọn lên có hình dạng gì, màu sắc ra sao, anh chưa bao giờ cảm thấy những bữa cơm xã giao thế này là dịp để no bụng, rồi anh hỏi thăm cô “Em ăn tối chưa, mang gì về cho


⬅ Trước Tiếp ➡