⬅ Trước Tiếp ➡

Vũ Tùng tự mình động tay động chân, mở tủ lạnh chỉ có mỗi thùng sữa chua.
Nhà bếp chén bát phủ đầy bụi.
Anh uống hai hộp sữa chua, thấy còn đói hơn, bụng cũng muốn kêu rột rẹt.
Anh tìm khắp nhà cũng không có gì có thể ăn, Chu Kiều đứng giữa cầu thang “Không cần tìm, tôi tìm cũng không có đâu” Tần Vũ Tùng cảm thấy đau khổ, số anh chưa tốt lên được sao, anh gặp toàn phụ nữ cực phẩm.
Chu Kiều đứng trên cao nhìn xuống hỏi “KFC, MacDonald hay Pizza Hut?” Tần Vũ Tùng nói “Tôi muốn ăn cơm” Chu Kiều “Tôi gọi cho anh một phần có cơm” Tần Vũ Tùng buồn bực “Tôi muốn ăn cơm bình thường, đồ ăn Trung Quốc, không phải thức ăn nhanh” Nửa tiếng sau, họ ngồi trên xe Tần Vũ Tùng, Chu Kiều bực bội nhìn ngoài cửa sổ, anh ngang ngạnh túm cô lôi ra ngoài, tình trạng quần áo thảm thương bị anh nhìn thấy hết.
Đa số quần áo cô mặc không vừa nữa, bó sát, mặc vào bung cả ngực.
Mở quần áo mùa đông ra thì bao nhiêu mỡ của cô cũng theo ra ngoài.
Tần Vũ Tùng hơi buồn cười “Dáng người cô tốt mà, tôi rất thích dáng vẻ của cô hiện giờ” Chu Kiều không hé môi, đều là cô sai nên giờ anh mới có cơ hội chế giễụ Tần Vũ Tùng trấn an nói tiếp “Ngực lớn eo thon chân dài, da lại trắng, cô còn muốn gì nữa”.
Anh cảm giác được cô béo hơn so với trước, nhưng sờ lên càng trơn mịn.
Nhất là vòng eo cô, vừa vặn vòng tay ôm, tốt đến mức không thể tốt hơn.
“Cô năm nay cũng 31 tuổi rồi, phụ nữ đến tuổi này thì hơi tròn lên là bình thường” Chu Kiều cắt ngang “Anh còn nói tiếp thì giao hẹn của chúng ta coi như xong” Tần Vũ Tùng thức thời ngậm miệng, không cần đôi co với phụ nữ lúc họ nghiêm túc, dễ chọc đến bùng nổ vũ trụ lắm.
Hai người đi đến mấy chỗ, đều phải chờ mới có chỗ ngồi, cuối cùng đành gia nhập đội quân xếp hàng ở chỗ quán ăn có người ít nhất.
Chu Kiều đi mua quần áo, Tần Vũ Tùng đứng xếp hàng chờ.
Anh đang chăm chú chơi game trên điện thoại thì có người đi đến trước mặt “Vũ Tùng”.
Tần Vũ Tùng hối hận rồi, anh nên nghe lời Chu Kiều mà ở nhà kêu cơm hộp, biết đâu chừng lúc này còn có thể chiến đấu trận thứ hai.
Đúng là không nên coi thường giác quan thứ sáu của phụ nữ mà, anh thở dài trong lòng, ngẩng đầu lên “Đã lâu không gặp.
Chu Dật” Chu Dật không mời cũng tự kéo ghế lại gần anh “Gần đây anh thế nào?” “Cũng bình thường.
Còn cô?” “Rất hạnh phúc, anh biết không, tôi…” Tần Vũ Tùng không muốn biết một chút nào, may mà Chu Kiều đã quay lại “Nhanh lên, bắp mới ra lò nóng quá” “Đây là?” Tần Vũ Tùng buột miệng “Bạn gái tôi” Chu Kiều cảm nhận được ánh mắt dò xét của đối phương, cô im lặng, muốn nhìn thì nhìn.
Chu Dật đi rồi, Tần Vũ Tùng chờ Chu Kiều sẽ có hỏi han gì đó.
Nhưng chờ hơn nửa ngày cũng không nghe gì, có lẽ cảm giác được ánh mắt anh, cô rời mắt khỏi trò chơi, cũng không ngẩng đầu lên nói “Tôi hiểu” Cũng không phải mười tám hai mươi tuổi, ai mà không có chuyện cũ, nhìn xem bộ dạng anh còn ngẩn ngơ, cô cũng không muốn sát muối lên vết thương lòng của anh, tương lai còn dài.
Chu Kiều mặt đầy vẻ thông cảm càng làm Tần Vũ Tùng thấy buồn bực, cô giống như quá thản nhiên, càng không muốn cho ý kiến bình luận gì.
Tần Vũ Tùng


⬅ Trước Tiếp ➡