Chương 11
rừng nhỏ xinh nhét vào giữa hai chân của Bạch Tố Tố một cách gọn gàng.
Bạch Tố Tố cảm thấy có vật thể lạ xâm nhập vào tiểu huyệt, cô vội vàng siết chặt đôi chân của mình, nhưng Trình Minh ấn mạnh vào sâu hơn .
Sau đó, cậu rút tay ra.
Vì sự cản trở của quần lót, quả trứng rừng không thể rơi ra được.
Trình Minh đứng thẳng và nói với cô, "Cô giáo, em nghĩ nơi này không dễ hiểu lắm.
Hoặc là cô giảng lại với tất cả chúng em đi , em tin rằng các bạn học sinh trong lớp cũng không hiểu nó." Ngay khi các học sinh khác nghe thấy, chúng bắt đầu đồng thành , "Vâng, cô giáo hay giảng lại về nó một lần nữa." Họ chỉ nghĩ rằng Trình Minh không thích giáo viên này, cố tình tìm ra lỗi hổng để cùng xem nào nhiệt.
Bạch Tố Tố đành phải đứng lên cố gắng kẹp cái trứng rung ở tiểu huyệt để nó không rơi ra ngoài.
Trình Minh trở về chỗ ngồi của mình rồi ấn một công tắc nhỏ trong tay.
Cái lỗ nhỏ của Bạch Tố Tố đột nhiên run rẩy dữ dội, khiến đôi chân cô mềm nhũn loạng choạng gần như không đứng nổi.
Học sinh cười ở phía dưới, nhưng cô không quan tâm đến nó chút nào.
Cô chỉ cảm thấy rằng thứ nhỏ bé mà Trinh Mịn đưa vào đang run rẩy lăn lộn trong tiểu huyệt phấn nộn của cô khóa cảm mãnh liệt khiến cô gần như rên thét lên tren bục giảng.
Sau vài giây nỗ lực, hai má đỏ ửng, đôi môi cậu đào bị cắn để ngăn âm thanh tràn ra.
"Uh " Tần số rung trong lỗ nhỏ tăng gấp đôi một lần nữa, khiến cô mềm nhũn hai chân quỳ trên mặt đất.
"Wow " Các học sinh ngay lập tức dỗ dành.
Những giọt nước mắt chảy vì xấu hổ của cô tuôn ra, hai bàn tay cô nắm chặt, răng nghiến chặt để cô không gây ra tiếng động.
Trình Minh nhìn cô ngã ra mới vội vàng tắt trứng rung.
Có một sự có rút kịch liệt trong cái lỗ huyệt, và nửa phút sau, cô dần dần hồi phục sau cơn khoáı ƈảm mãnh liệt.
Cô từ từ đứng dậy dựa vào tường, đôi mắt đỏ hoe và đôi má đỏ ửng.
Các sinh viên dưới sân khấu đang cười nhạo cô, khiến cô xấu hổ.
Nhưng cô vẫn nghẹn ngào và giảng lại luật phân phối một lần nữa.
Khi giọng nói của cô dần ổn định, các học sinh dưới sân khấu cũng dần im lặng và lớp học im lặng, chỉ có giọng nói khàn khàn của Bạch Tố Tố trong các bài giảng.
Ngay khi tiếng chuông của hết tiết vang lên, cô vội vã đóng gói sách giáo khoa trên bục giảng vội vàng quay lại văn phòng của mình.
Cô lo lắng lấy ra quả trứng rung từ trong cái lỗ huyệt ngay khi quay lại văn phòng, cô nhanh chóng đóng cửa lại, nhưng ngay tại thời điểm đóng cửa lại có người dùng lực mạnh đẩy ra.
Cô ngạc nhiên, định thần lại thấy đó là Trình Minh , nước mắt cô bất chợt rơi xuống.
Cô thực sự rất uất ức.
Tiếng khóc đem theo âm mũi mạnh mẽ “Tôi không muốn gặp lại cậu nữa, tôi không muốn dạy ở Tâm trung nữa Cô khóc trở về chỗ ngồi của mình.
Hai tay cô cẩn thận kéo vật giữa hai chân cô muốn lấy quả trứng rung ra.
Cái thứ nằm trong cái lỗ nhỏ của cô theo sự mà sát của buớc đi mỗi một bước đi đem lại một khóa cảm mãnh liệtliệt khiến cô phát rung.
“Không, em không cho phép điều đó ” Khuôn mặt của Trình đột nhiên chìm xuống, “phập”, đóng cửa văn phòng và thò tay vào túi áo ấn