“Chính Khải, tôi có thể ký đơn, có thể tay trắng rời nhà, sau này không bước vào cửa nhà họ Lưu nửa bước, nhưng tôi xin anh nói cho tôi biết, rốt cuộc anh ném con trai tôi ở đâu vậy?”
Từ Cục dân chính đi ra, Lưu Chính Khải và tiểu tam diễu võ dương oai nhìn Tần Minh Nguyệt cười đầy trào phúng và sáng lạn, dường như Tần Minh Nguyệt hoàn toàn không nhìn thấy, lan man không mục đích mà đi đến đầu đường, toàn thân không hề có chút sức sống nào, giống như xác sống vậy.
Cho dù cô khổ sở van nài như thế nào, cũng không có được nửa từ về thông tin liên quan đến đứa trẻ từ Lưu Chính Khải, dưới sự làm nhục của Lưu Chính Khải và tiểu tam, cô chỉ có thể tuyệt vọng đáp ứng ký tên ly hôn.
Bắt đầu từ hôm nay trở đi, cô đã triệt để không có bất cứ mối quan hệ gì với Lưu gia, nhưng đứa con của cô rốt cuộc đâu rồi?
Tần Minh Nguyệt leo lên tầng thượng tòa dân cư cao tầng cũ, nằm đối diện với cục dân chính, gương mặt tuyệt vọng, vô hồn nhìn xuống dưới. Người bên dưới đi qua đi lại, rốt cuộc con trai của cô bị Lưu Chính Khải vứt đến nơi xó xỉnh nào rồi?
Hành vi dị thường của Tần Minh Nguyệt rất nhanh bị người bên dưới phát hiện ra, dọa đến bảo vệ cuống quýt vội vàng mà chạy lên, chỉ sợ chậm một bước cô liền nhảy xuống, dẫn đến huyết án liên quan mạng người không phải là chuyện nhỏ.
Bảo vệ rất nhanh lên đến tầng thượng, nhìn thấy Tần Minh Nguyện ngây ngốc đứng ở tầng thượng, hơi chút do dự, anh ta quyết định không làm nhiễu loạn Tần Minh Nguyệt, trước khi cô chưa có bất kỳ phản ứng gì, lôi cô trở về.
Bảo vệ nhẹ tay nhẹ chân đi về phía Tần Minh Nguyệt, toàn bộ tâm tư của Tần Minh Nguyệt đều đang tìm con trai, căn bản không biết sau lưng có người, nhưng rốt cuộc cô là người mới sinh xong, lại trải qua mấy ngày dày vò như vậy, thân thể đã sớm suy nhược đến một chút sức lực cũng không có, lúc này hai tay cô đột nhiên chống lên bức tường của tầng thượng, cả người yếu ớt dựa dựa lên bức tường, bảo vệ ở phía sau vừa thấy, cho rằng bộ dáng cô như vậy chính là tư thế muốn trèo lên trên bức tường nhảy xuống.
Trong lòng bảo vệ chợt gấp, bước nhanh qua vài bước lớn, lúc này dường như Tần Minh Nguyệt cảm thấy phía sau mình có người, cô vừa quay đầu liền nhìn thấy một người đàn ông đang bước nhanh xông về phía mình, lòng cô chợt hoảng, theo bản năng muốn lùi về phía sau, nhưng lại không có chỗ để lùi, nửa người trước bởi vì quán tính, bắn ra khỏi bức tường vây.
Tròng lòng bảo vệ càng thêm hoảng, lớn tiếng nói “Phu nhân, đừng kích động…”
Anh ta vừa la vừa nhanh chóng nhào qua, muốn tóm Tần Minh Nguyệt lại, ai ngờ chân bị trượt, dùng lực chính xác đẩy Tần Minh Nguyệt một cái, đôi mắt trừng nhìn Tần Minh Nguyệt rơi xuống trước mắt anh ta.
Bảo vệ trong chớp mắt liền mờ mịt, sắc mặt bị dọa cho trắng tái, lập tức liền tê liệt trên đất, trong đầu chỉ có duy nhất một ý niệm là “Hỏng rồi, thế này là mình thành kẻ giết người rồi?”
Tần Minh Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, cả người liền trực tiếp rơi xuống, trong khoảnh khắc ấy, trong đầu cô trống không, sắc mặt cũng trắng tái, chỉ có duy nhất một suy nghĩ là, cô chết rồi, con trai phải làm đây.
Vốn cho rằng bản thân chết chắc không chút nghi ngờ, ai ngờ lúc rơi đến một nửa, dường như có thứ gì đó quấn lại, tốc độ rơi xuống dưới giảm dần lại, nhưng Tần Minh Nguyệt luôn nhắm chặt mắt, căn bản không dám mở mắt ra xem.
Đến khi “phịch” một tiếng, tiếp đó là cảm giác đau đớn truyền đến, Tần Minh Nguyệt chỉ có cảm giác đau, đã phán đoán không ra được rốt cuộc là cơn đau từ nói nào truyền đến, sau đó bên phía ghế lái mở cửa xe ra, Lộ Triệt Minh xuống xe ngẩng đầu, gương mặt kinh hoàng nhìn thấy trên nóc xe mình có một người phụ nữ.