Ngay sau đó anh ra đến cửa xe phía sau, nhìn thấy người đàn ông ngồi ở bên trong không có chút động tĩnh nào, khóe miệng khẽ co rút “Tổng giám đốc, xem tình huống hình như có một người phụ nữ tự sát, lại đụng trúng nóc xe của chúng ta.”
“Người đã chết chưa?”
Dù cho nóc xe đã lõm, Tư An Húc vẫn sừng sững bất động như cũ, dường như không có gì bất ngờ, tiếp tục cúi đầu nhìn đồ trong tay, giọng nói trầm thấp, mang theo một tia từ tính trêu người.
Ừm…
Dẫu sao Lộ Triệt Minh theo Tư An Húc nhiều năm, vừa nãy nhìn cái đã biết, người phụ nữ chưa hề chết, nhưng chắc chắn ngã cũng không thể nào nhẹ, còn động đậy, nhưng lại không phát ra bất kỳ âm thanh nào, hơn nửa là đau đến trong chốc lát không thể nào phát ra âm thanh được.
“Chưa chết.” Lộ Triệt Minh kính cẩn lễ phép trả lời.
“Chưa chết nên làm gì thì làm đi, còn cần tôi dạy anh sao?
Lời này của Tư An Húc nghĩa là nên bồi thường thì bồi thường, nên báo cảnh sát thì báo cảnh sát.
Cũng phải, xe mình đang êm đẹp dừng ở đây, đang chuẩn bị khởi động, ai ngờ lại từ trên trời rớt xuống một người, đụng trúng xe bọn họ, đụng hư xe chỉ là chuyện nhỏ, cũng may chất lượng của chiếc xe này đủ tốt, nếu như đụng trúng người đàn ông tinh quý bên trong, sợ rằng người phụ nữ này muốn chết cũng không dễ dàng như vậy.
Nhưng mà, dù sao cũng là một người phụ nữ, còn là một người phụ nữ trong lòng muốn chết, Lộ Triệt Minh cảm thấy, chuyện này phỏng đoán sẽ chẳng dễ dàng giải quyết như vậy. Dẫu sao chân trần cũng không sợ mang giày, người phụ nữ này vốn dĩ một lòng muốn chết, để cô ấy bồi thường tiền, Lộ Triệt Minh cảm thấy độ khó có hơi lớn.
Nhưng tổng giám đốc nhà mình đã nói rồi, như thế nào cũng phải làm theo.
Bên cạnh đã có rất nhiều người vây xem, đối với Tần Minh Nguyệt ở trên xe với Tư An Húc chỉ chỉ trỏ trỏ, mặc dù tầm nhìn của Tư An Húc đang dừng lại trên tư liệu trong tay, nhưng loại khí tức được toàn thân lại giải phóng ra càng lúc càng lạnh, lại khiến cho Lộ Triệt Minh hiểu, tổng giám đốc nhà anh như thế này là không còn kiên nhẫn rồi.
Tần Minh Nguyệt dùng sức ngồi dậy từ trên nóc xe, xoa xoa đầu có hơi đau, vừa nhìn liền thấy gương mặt khó coi của người đàn ông bên cạnh xe.
Tần Minh Nguyệt bỗng nghi hoặc, cúi đầu nhìn, mới phát hiện mình vừa mới ngã trúng xe của người khác.
Tạ ơn trời đất, mình vẫn còn sống, chỉ có sống, mới có cơ hội tìm thấy con trai mình.
Vừa nghĩ như vậy, Tần Minh Nguyệt không quan tâm đến đau đớn trên người mình, cũng không thèm quan tâm sắc mặt khó coi của người đàn ông, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng “Vị tiên sinh này, thật xin lỗi.”
Giọng nói của Tần Minh Nguyệt có hơi yếu ớt, sắc mặt trắng tái đến không ra sao, trong lòng Lộ Triệt Minh có chút không nỡ, nhưng cảm nhận được khí lạnh từ trong xe tản ra, nhịn không được mà run rẩy một cái.
“Vị phu nhân này, cô vẫn ổn chứ? Có thể phiền cô xuống trước không.”
Tần Minh Nguyệt vốn dĩ mới sinh xong, lại bị giày vò trước trước sau sau lâu như vậy, sắc mặt khó coi vô cùng, cơ thể dường như đã đạt đến giới hạn của mệt mỏi.
Nhưng những người làm mẹ luôn kiên cường, lại thêm là do bản thân mình không đúng trước, Tần Minh Nguyệt yếu ớt gật đầu, di chuyển từng chút một từ nóc xe xuống dưới.
Người vây xem phát ra đủ loại âm thanh không giống nhau, đủ loại chỉ chỉ trỏ trỏ, điều này đối với Tần Minh Nguyệt mà nói, căn bản không phải là chuyện gì, cảm giác duy nhất lúc này của cô chính là, may mắn còn sống, vẫn còn cơ hội tìm thấy con trai của cô.