⬅ Trước Tiếp ➡
Mà cửa tòa nhà căn hộ, bảo vệ vừa nãy đi xuống, nhìn thấy Tần Minh Nguyệt còn sống chưa chết, thở phào một hơi nhưng đồng thời lại trở nên lo lắng, vội nhân lúc không có người phát hiện, yên lặng trốn vào trong phòng bảo vệ, giả dạng như không có chuyện gì xảy ra vậy.
Vừa mới di chuyển đến chỗ đầu xe, cả cơ thể Tần Minh Nguyệt không thể nào chống đỡ nổi, trực tiếp lăn xuống dưới, Lộ Triệt Minh lanh tay lẹ mắt, vội vàng tóm chặt lấy cô, miễn cho cô nhảy lầu không chết, lại từ trên xe ngã xuống ngã chết luôn, đến lúc đó tránh không được dẫn rắc rối vào mình.
Sau khi Tần Minh Nguyệt miễn cưỡng đứng ổn lại, ngẩng gương mặt đầy ý xin lỗi nhìn Lộ Triệt Minh “Cảm ơn anh, thật sự rất xin lỗi, tôi rất xin lỗi, không phải tôi cố ý.”
Không phải cố ý?
Nhảy lầu thế này còn có thể không phải cố ý sao?
Lộ Triệt Minh nhìn cô gái trước mắt, chỉ cảm thấy đầy kỳ quái, nhưng mà cảm nhận được tầm nhìn từ trong xe, mặc dù trong lòng Lộ Triệt Minh không nỡ, nhưng vẫn quyết cứng rắn mở miệng “Không có gì, nhưng mà, phu nhân này, cô khiến xe tôi bị đập thành như vậy…”
Mặc dù ngã trên nóc xe, giữa chừng lại bị thứ gì đó kéo cản lại làm giảm thấp lực đạo rơi xuống, Tần Minh Nguyệt chẳng hề ngã đến toàn thân bị thương, cũng chẳng có nơi nào chảy máu, nhưng trận ngã này, vẫn khiến cô quá sức, phần đầu một phen hỗn loạn, trên người nơi nào cũng truyền đến đau đớn, thình lình nghe thấy lời của Lộ Triệt Minh, chợt sững sờ.
Người xung quanh bỗng dưng bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ Lộ Triệt Minh…
“Đây có còn là người không, cô gái này đã ngã thành như vậy rồi, còn muốn người ta bồi thường tiền…”
“Đúng vậy, bác nhìn chiếc xe kia, vừa nhìn là biết người này không thiếu tiền, còn không biết xấu hổ đòi người ta bồi thường …”
“Đúng vậy đúng vậy, bà nhìn cô gái kia xem, cả người quần áo người bệnh, nói không chừng là người ung thư thời kỳ cuối sắp chết, nếu không sao lại nghĩ sẽ nhảy lầu như vậy, người như vậy lấy đâu ra tiền để bồi thường…”
Giọng nói của người xung quanh nườm nượp không ngớt mà vang lên, đột nhiên sắc mặt Lộ Triệt Minh bắt đầu khó coi.
Anh ta đã biết trước kết quả sẽ như thế này, từ trước đến này xã hội này là như vậy, người luôn theo bản năng đồng cảm với kẻ yếu ớt, tình huống hiện tại nhìn thế nào thì người yếu là người phụ nữ này, lúc người phụ nữ tìm chết không thành, bọn họ còn bức người phụ nữ này bồi thường tiền, như vậy, có nói thế nào cũng không xong.
“Vị tiên sinh này, tôi rất xin lỗi, nhưng mà tôi không cố ý, nhưng sự việc vì tôi mà ra, anh nói cần phải bồi thường bao nhiêu?”
Tần Minh Nguyệt cũng không phải là người không biết nói chuyện đạo lý, xe của người ta đến cuối cùng cũng là vì mình mới hư, mặc dù hiện tại cô không xu dính túi, nhưng trách nhiệm bản thân nên gánh vác vẫn phải gánh vác, chỉ là toàn thân cô thiếu sức, dường như đứng không nổi nữa rồi, cả người dựa vào đầu xe, mới miễn cưỡng chống đỡ nổi bản thân, yếu ớt nói ra câu có trách nhiệm như vậy.
Mọi người xung quanh nhìn thấy tình huống ấy, càng thêm chỉ chỉ trỏ trỏ lớn tiếng hơn, Lộ Triệt Minh nhìn Tần Minh Nguyệt như vậy, cũng không biết nên nói gì.
Vòng đến chỗ cửa sổ của hàng ghế sau, gõ lên cửa xe, cửa xe kéo xuống một chút xíu “Tổng giám đốc, chuyện này…”
“Còn cần tôi dạy anh làm thế nào sao?” Trong xe truyền tra một giọng nói lạnh lẽo, mặc dù giọng nói không to, nhưng lúc Lộ Triệt Minh đi gõ cửa xe, lực chú ý của những người xung quanh đã tập trung ở nơi đó, đương nhiên nghe rõ vành vạch, trong chớp mắt nhóm người lại bạo phát ra một tiếng thảo phạt nườm nượp không ngớt.
“Ôi, người này vừa nhìn thì không phú thì quý, vậy mà lại cùng một cô gái yếu ớt tính toán đến loại chuyện này.”
⬅ Trước Tiếp ➡