Đúng vậy đúng vậy, đầu năm nay người có tiền đều như vậy, càng có tiền càng keo kiệt…”
Nghe thấy giọng nói của mọi người xung quanh, nét mặt của Lộ Triệt Minh lại càng thêm trở nên khó coi, anh ta biết tổng giám đốc không thiếu ít tiền này, nhưng anh cũng biết gần đây tâm tình tổng giám đốc không tốt, thời điểm này đụng chạm đến anh, chẳng khác nào tìm đánh cả
Nhưng nhìn người phụ nữ kia, quả thật Lộ Triệt Minh không đành lòng.
“Tổng giám đốc…”
Lộ Triệt Minh vừa mới gọi một tiếng tổng giám đốc, lời phía sau còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Tư An Húc đã đặt tài liệu trong tay qua một bên, trực tiếp mở cửa xuống xe.
“Tổng giám đốc…”
Trong lòng Lộ Triệt Minh chợt hoảng, không kịp ngăn cản, thân hình thon dài vô cùng cao của Tư An Húc đã xuống xe, vừa mới lộ mặt, trong chớp mắt xung quanh liền vang lên âm thanh hít không khí, hiển nhiên không ngờ đến chủ nhân của chiếc xe này lại khiến người khác kinh ngạc diễm lệ như vậy.
Tư An Húc một thân tây trang quý báu được thiết kế thủ công, được ủi phẳng không nhìn thấy một nếp nhăn, màu mắt đen như gỗ đàn không vui mà quét mắt nhìn xung quanh, cuối cùng dừng trên người Tần Minh Nguyệt, cả người anh sinh ra khí chất cao quý kèm theo vẻ lạnh lẽo và cao ngạo được tỏa ra, trong vô hình tản ra lực áp bức cực lớn.
Tần Minh Nguyệt trong chốc lát trở nên ngây ngốc, hiển nhiên không ngờ đến chủa nhân của chiếc xe lại là một người cao quý như vậy.
Tư An Húc chau mày, hiển nhiên đối với sự vây quanh của những người xung quanh có chút không vui, đôi chân thon dài bước qua hai bước, ở nơi cách Tần Minh Nguyệt không gần không xa thì dừng lại.
“Tôi không chấp nhận xin lỗi của cô, bất kể cô có ý phủ nhận hay không, xe của tôi bị cô đập hư rồi, đây là sự thật.”
Giọng nói của Tư An Húc lạnh lùng, khiến cho những người xung quanh cuối cùng cũng hoàn hồn, người đàn ông kinh thiên như thế này, lại hùng hổ dọa người như thế, không nhìn thấy cô gái đó đã bị bức đến không còn đường thoát phải tìm đường chết rồi sao, còn nghĩ đến chiếc xe của anh ta.
Nhưng lúc này cũng có người dời lực chú ý từ người đến xe, liền phát hiện giá của chiếc xe kia không nhỏ, không phải là xe người bình thường có thể đi.
Nhưng cũng phải, nhìn người đàn ông là biết không phải người thường rồi, đến xe có thể là loại người bình thường lái nổi sao?
Trong nhất thời, âm thanh chỉ chỉ trỏ trỏ xung quanh lại ít đi không ít.
Ngược lại Tần Minh Nguyệt cũng không chú ý đến những điểm này, chỉ cảm thấy vấn đề vì mình mà tạo thành, mình chắc chắn phải chịu trách nhiệm, nhưng nhớ đến tình huống của mình bây giờ, lại có chút quẫn bách.
Nhưng mà dù có quẫn bách thế nào, đã là trách nhiệm mình phải gánh cách vẫn phải gánh vách, ngẩn người xem thử có thể thương lượng với vị tiên sinh kia chút không, đưa ra một khoản nợ hay như thế nào.
Nghĩ như vậy, Tần Minh Nguyệt dùng tay chống trên nắp đầu xe, gắng sức mà đi về phía Tư An Húc hai bước, trên đầu cùng gương mặt trắng tái đầy mồ hôi, dễ nhận thấy đã lực bất tòng tâm.
“Vị tiên sinh này ngày nói rất đúng, trách nhiệm tôi nên chịu tôi đương nhiên phải chịu, nhưng lời xin lỗi này tôi vẫn phải nói, thật sự xin lỗi, đã làm phiền đến ngài rồi.”
Lời Tần Minh Nguyệt không kiêu không hèn, lại thu được một làn sóng thiện cảm của những người xung quanh, nhìn thấy người phụ nữ mặc đồ bệnh này, vừa rồi còn nhảy lầu tìm chết, không ngờ chết không thành, lại tạo ra một đống chuyện phiền phức, bộ dáng dám làm dám nhận này, ngược lại càng khiến người khác càng thêm thương tiếc cho cô, trong phút chốc âm thanh lao xao của những người xung quanh lại vang lên.
“Bà xem cái người này tương phản biết bao, lại nhìn xem người đàn ông kia còn có là người không, vậy mà lại đi khó một người phụ nữ như vậy.”