⬅ Trước Tiếp ➡
“Đúng vậy, nhìn người phụ nữ đó cả người mặc đồ bệnh còn muốn chết, chắc chắn có khó khăn gì đó, bằng không người đang tốt ai lại đi tìm chế chứ…”
“Chính xác, đều nói còn sống luôn tốt hơn là chết, có thể nhìn được cô gái này chắc chắn có khó khăn gì đó…”
Giọng nói của người xung quanh hoàn toàn lọt vào trong tai Tư An Húc, Lộ Triệt Minh cảm thấy hơi thở cả người tổng giám đốc nhà mình càng lúc càng lạnh, liền thấy kinh hãi, đang chuẩn bị mở miệng giải thích một phen, chẳng ngờ Tư An Húc lại đi trước Lộ Triệt Minh một bước mà mở miệng nói.
“Đáng thương thì có thể tùy ý phạm sai lầm sau? Pháp luật dùng để trang trí? Còn nữa, ba trăm vạn này các người có lòng tốt như vậy thay cô ấy bồi thường sao?
Ba trăm vạn?
Vừa nghe đến con số này, tất cả mọi người đều cảm thấy kinh hoàng, hiển nhiên không ngờ được chiếc xe này lại đắt như vậy, ba trăm vạn, nhà bình thường có thể mua được bao nhiêu chiếc.
Lại thêm người ta nói quả thật cũng có lý, mặc dù người phụ nữ này đáng thương, nhưng cũng không thể vì cô ấy đáng thương, liền khiến người ta gánh vác toàn bộ tổn thất ba trăm vạn này được
Ba trăm vạn?
Tần Minh Nguyệt bị dọa không hề nhẹ, cả đời này cô chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy, đến nghĩ cũng không dám nghĩ, nghe thấy con số này, gương mặt vốn trắng tái không chút máu của cô càng thêm tái trắng như một tờ giấy, không chút huyết sắc
Cô há hốc miệng, nhưng nhìn thấy sự lạnh lùng của người đang khẽ chau mày trước mặt, nghĩ muốn nói gì đó nhưng trong nhất thời lại không biết nên nói gì.
Lúc này Lộ Triệt Minh cũng không biết nên nói gì.
Anh ta cũng biết, chuyện tổng giám đốc nhà mình muốn làm, ai cũng không đổi được, mặc dù anh ta cũng không cho rằng người phụ nữ này có thể lấy ra ba trăm vạn, nhưng anh ta chỉ có thể yên lặng nhìn thôi.
Mà trong lòng Lộ Triệt Minh cũng có chút nghi hoặc, người phụ nữ này vừa nhìn là biết không thể đưa ra ba trăm vạn, tổng giám đốc nhà mình lại làm khó người phụ nữ này như vậy, cũng không giống phong cách thường ngày của anh.
Nhưng tâm tư của tổng giám đốc nhà mình trước nay khó đoán, Lộ Triệt Minh cũng không dám nhiều lời.
“Vị tiên sinh này, ba trăm vạn có phải hơi nhiều không?”
Tần Minh Nguyệt cố sức cắn chặt môi, yếu ớt mở miệng, ba trăm vạn, cho dù bán cô đi cũng không đáng giá nhiêu đó tiền, sai cô đến nơi nào tìm nhiều tiền như vậy đến bồi thường cho người ta chứ.
“Chiếc xe này có giá trị trên trăm triệụ”
Hàm ý là, xe trên trăm triệu gặp hư hỏng lớn như vậy cô cảm thấy không đáng ba trăm vạn này sao?
Tần Minh Nguyệt sững sờ trong chốc lát, người xung quanh lại kinh hoàng lần nữa, cũng không dám phát ra âm thanh.
Chiếc xe trị giá trên trăm triệu, phần lớn người trong bọn họ cả đời này chưa từng nhìn thấy ba trăm vạn, đừng nói đến trên trăm triệu, vả lại người có thể đi xe trị giá trên trăm triệu, cũng không phải là người bình thường, không cẩn thận đắc tội rồi, có thể bọn họ cũng sẽ toi đời luôn.
“Nhưng tôi không có nhiều tiền như vậy.”
Nếu nói vừa nãy Tần Minh Nguyệt còn nghĩ dám làm dám chịu thì vừa nghe đến ba trăm vạn, bị dọa đến sắp khóc rồi.
Nhìn gương mặt người đàn ông trước mắt lạnh lùng như băng, bộ dáng phải bồi thường tiền, viền mắt cô trong phút chốc ửng đỏ, môi cũng vì dùng sức cắn quá mạnh mà có hơi phát đỏ, được gương mặt trắng như giấy của cô, tỏ ra có chút chói mắt.
“Thì sao?”
Tư An Húc không nhường một bước, bộ dáng lạnh lẽo gần như có hơi hùng hổ hăm dọa, khiến người xung quanh lại lần nữa dâng lên cảm giác đồng tình với Tần Minh Nguyệt, nhưng đồng tình thì đồng tình, ba trăm vạn bày ra đó, ai cũng không dám nói thêm một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡