⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng ngay sau đó, cô đột nhiên nhớ tới cái gì, vội bật dậy, đầu óc choáng váng nhưng cô không quan tâm, dùng sức nhổ kim truyền trên tay, xoay người xuống giường.
Đúng lúc bác sĩ kiểm tra phòng đi vào nhìn thấy hành động của Tần Minh Nguyệt, hô theo bản năng “Cô làm gì vậy? Cô có biết sức khỏe mình rất yếu không? Cô làm vậy sẽ hại chết mình đó.”
Hại chết chính mình sao?
Tần Minh Nguyệt nghe thấy lời bác sĩ thì hơi khựng lại, nhưng sau đó càng điên cuồng hơn “Con tôi, tôi muốn đi tìm con tôi.”
Mạng mình đương nhiên quý giá, nhưng Tần Minh Nguyệt càng lo lắng cho đứa bé cô mới sinh ngày hôm qua hơn.
Kết hôn mấy năm, Tần Minh Nguyệt biết rõ Lưu Chính Khải là loại người thế nào, nhưng lấy chồng theo chồng, gả chó theo chó, cô đã kết hôn rồi, chỉ có thể nhẫn nhịn, hơn nữa mẹ chồng đối xử với cô rất tốt, cho dù bị tủi nhục thế nào thì cô vẫn cố gắng chịu đựng.
Nhưng hôm nay, cô chỉ cần nghĩ tới sự điên cuồng của Lưu Chính Khải hôm qua thì không thể ngây người thêm được nữa, cô nhất định phải chắc chắn con của mình bình an thì mới có thể yên tâm.
Tần Minh Nguyệt không tìm được giày, chạy chân trần tới khu trẻ sơ sinh “Con tôi, bé nào là con tôi?”
Nói cũng bi ai, tình hình lúc sinh của Tần Minh Nguyệt rất nguy hiểm, cô sinh con xong thì ngất luôn, vừa tỉnh lại đã bị chồng mình Lưu Chính Khải tra hỏi dằn vặt, khiến cho cô đến tận bây giờ vẫn chưa được gặp mặt con mình. Vì vậy, lúc này cô cũng không biết bé nào mới là con cô.
Người nhà đang chăm sóc bé trong khoa sơ sinh thấy Tần Minh Nguyệt lao vào như người điên đều nhìn cô đầy cảnh giác, sợ cô làm bị thương hay cướp con nhà mình đi.
Bác sĩ và y tá nghe chuyện chạy tới, ngăn cản Tần Minh Nguyệt đang tìm con như người điên, Tần Minh Nguyệt nhìn bác sĩ đầy bất lực “Bác sĩ, con tôi đâu rồi?”
Bác sĩ và y tá nhìn Tần Minh Nguyệt như vậy cũng rất bất đắc dĩ “Cô Tần à, hôm qua chồng cô đã làm thủ tục xuất viện đem con về nhà rồi.”
Hả
Lời của y tá không khác gì sét đánh ngang tai, Tần Minh Nguyệt chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cả người lảo đảo, nếu y tá bên cạnh không nhanh chóng đỡ lấy thì cô đã ngã rạp xuống đất rồi.
Bác sĩ, y tá làm nghề này đã nhiều năm, gặp qua không ít chuyện, sản phụ còn đang hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh, người chồng đã đem con đi trước, người sáng suốt đều biết có vấn đề.
Hơn nữa, hôm qua, chuyện cái anh Lưu Chính Hạo này còn làm náo loạn phòng bệnh đã truyền khắp bệnh viện, trong lòng mọi người tự nhiên có đủ loại suy đoán.
“Sao lại như vậy? Sao anh ta lại đem con tôi đi chứ?”
Nước mắt chảy dọc gương mặt Tần Minh Nguyệt, trái tim cô tràn đầy tuyệt vọng.
Kết hôn đã ba năm, Tần Minh Nguyệt hiểu rõ Lưu Chính Khải, anh ta vừa mới tra hỏi cô đứa bé là con ai xong lại đem đứa bé đi luôn, anh ta đã biết đứa bé này không phải con anh ta mà vẫn đem đi, nhất định không có ý tốt.
Tần Minh Nguyệt nghĩ tới con mình, bất chấp thân thể suy nhược, cố gắng an ủi bản thân, không quan tâm thân thể chịu nổi không còn sự ngăn cản của các y bác sĩ mà chạy ra khỏi bệnh viện, lao thẳng về nhà.
Tần Minh Nguyệt lết thân thể suy nhược về đến nhà mới phát hiện mình mặc quần áo bệnh nhân, không có chìa khóa nhà, cô không còn cách nào, đành cố nhấc tay đập cửa nhà mình từng cái một, miệng liên tục gọi tên chồng mình.
Cô gõ rất lâu, ngay cả hàng xóm cũng phải thò đầu ra xem, nhưng vừa nhìn thấy Tần Minh Nguyệt thì bắt đầu chỉ trỏ, xì xào bàn tán, không ai có ý đi lên giúp cô một chút.
Lúc này, Tần Minh Nguyệt chỉ nghĩ tới con mình nên không phát hiện hàng xóm không thích hợp.
⬅ Trước Tiếp ➡