⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Minh Nguyệt vốn đang suy nhược, lại chạy chân trần về nhà, cố gắng gõ cửa một lúc lâu, thể lực đã cạn kiệt.
Cô dựa vào cửa, phì phò thở dốc, cánh tay không có sức gõ cửa như có như không, giọng nói cũng yếu đến mức không thành tiếng.
Ngay lúc Tần Minh Nguyệt cho rằng Lưu Chính Hạo không ở nhà, tuyệt vọng không biết phải làm gì bây giờ thì cửa bất ngờ mở ra, Tần Minh Nguyệt đang dựa vào cửa ngã thẳng vào phòng. Hàng xóm chỉ nghe thấy một tiếng kêu rên thì cửa đã đóng chặt lại, lập tức hóng hớt bu đầy cửa.
Tần Minh Nguyệt ngã không nhẹ, chỉ cảm thấy sao bay đầy đầu, mãi chưa lấy lại tinh thần.
Ngược lại, Lưu Chính Khải đứng nhìn xuống Tần Minh Nguyệt, hai tay khoanh trước ngực, cười khinh miệt “Con đàn bà đê tiện này cũng có mặt mũi mò về cơ à? Dám cho ông đội nón xanh mà cũng dám về à? Sao trước kia tôi không phát hiện da mặt cô dày thế này nhỉ?”
Lưu Chính Khải nhìn Tần Minh Nguyệt ngã choáng váng trên đất, không chút đau lòng mà còn thấy sảng khoái.
Tần Minh Nguyệt vẫn chưa hồi phục tinh thần, nghe Lưu Chính Khải nói vậy suýt tức ngất, nhưng giờ cô bất chấp những lời nói khó nghe của Lưu Chính Khải, cô cần phải làm rõ chuyện quan trọng hơn.
Tần Minh Nguyệt không đứng dậy nổi, hai tay chống đất lết thân mình tới bên chân Lưu Chính Khải, túm chặt ốm quần anh ta, nhìn anh ta, khó khăn nói “Chính Khải, con trai đâu rồi?”
Con trai?
Lưu Chính Khải nghe vậy suýt cười, đồ đê tiện Tần Minh Nguyệt này còn có mặt mũi nói tới con trai à?
Cơn cáu giận biết mình vô sinh và bị vợ ngɵạı tình cộng lại, Lưu Chính Khải giơ chân đạp Tần Minh Nguyệt ra một bên, tức quá hóa cười nói “Con trai hả? Dù sao cũng không phải con của Lưu Chính Khải tôi, Lưu Chính Khải này sao có thể giúp con đàn bà đê tiện như cô nuôi con cho thằng khác chứ?”
Nhắc tới chuyện mình vô sinh, trong lòng Lưu Chính lại lại ngùn ngụt lửa giận, lại nhìn bộ dáng chật vật của Tần Minh Nguyệt, không ngừng thêm oán hận.
Đột nhiên, anh ta ngồi xuống, cười âm hiểm, bóng người bao phủ Tần Minh Nguyệt khiến Tần Minh Nguyệt cảm thấy cực kỳ áp lực. Dù sao Tần Minh Nguyệt cũng theo Lưu Chính Khải nhiều năm, thấy anh ta như vậy, trong lòng toát ra một cảm giác xấụ
“Chính Khải, anh muốn làm gì?”
Mặt Lưu Chính Khải dần dí sát vào Tần Minh Nguyệt, cô không đoán ra Lưu Chính Khải định làm gì, theo bản năng cho là Lưu Chính Khải muốn đánh mình, Tần Minh Nguyệt vội nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn Lưu Chính Khải.
Không xuất hiện đánh đập như dự kiến mà chỉ truyền tới tiếng mắng và hừ lạnh, Tần Minh Nguyệt mở mắt ra, chỉ thấy Lưu Chính Khải đang nhìn cô đầy khinh miệt và trào phúng “Đồ đê tiện nhà cô nhắm mắt làm gì? Cô tưởng tôi muốn hôn cô chắc? Cô nói xem sao cô đê tiện như vậy hả, lén lút ngɵạı tình, giờ còn dám về tìm tôi? Thấy Lưu Chính Khải tôi dễ bắt nạt lắm à? Dễ bị cô lừa lắm sao?”
Lưu Chính Khải nói đến đây, trong đầu đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại, vươn tay nắm chặt cằm Tần Minh Nguyệt “Nói, có phải cô có ý hại ông vô sinh không hả?”
Kết hôn ba năm, Tần Minh Nguyệt cho là mình hiểu rõ Lưu Chính Khải, nhưng cô không thể ngờ là Lưu Chính Khải lại nghĩ cô như vậy, lại cho rằng anh ta vô sinh là vì cô hãm hại.
Mặt Tần Minh Nguyệt tràn đầy khó tin, đây chính là chồng cô, là người chồng mà cô hết lòng hết dạ muốn ở bên cạnh cả đời, vì muốn hai vợ chồng bên nhau ca đời, muốn thực hiện di nguyện lúc lâm chung của mẹ chồng, cô mới chấp nhận hi sinh lớn như vậy, kết quả lại đổi lấy sự nghi ngờ của chồng mình.
Trong khoảnh khắc này, Tần Minh Nguyệt chỉ thấy trời đất tối tăm, không có lấy một tia sáng.
⬅ Trước Tiếp ➡