Chương 7
hận thứ đồ chơi không chịu thua kém này, không khỏi đập mạnh một cái vào bàn: "Hỗn trướng!” Trong góc phòng, đột nhiên truyền ra âm thanh bị ɖu.ng vào.
Ánh mắt Chiêu Đế rùng mình, ra tay như tia chớp, trong nháy mắt đã kéo kẻ trộm đang lẩn trốn ra ngoài.
Tiểu tặc kia tránh thoát, búi tóc buông lỏng, đầu đầy tóc đen trút xuống, vậy mà lại là một nữ tử, đợi tới khi thấy rõ chính diện của nàng, Chiêu Đế càng giật mình: "Vĩnh Lạc, sao lại là ngươi?!” Vĩnh Lạc quận chúa Tiết Nhạc Dao thấy thế, nghịch ngợm thè lưỡi, cười hì hì nói: "Thần nữ cũng hoảng sợ, hoàng thúc sao lại ở chỗ này?” Nói đến Tiết Nhạc Dao, lời bình trong kinh thành đối với nàng hơn phân nửa là điêu ngoa tùy hứng, không nói đạo lý, nếu như không phải tổ phụ của nàng là quận vương khác họ do tiên đế thân phong, còn là lương thần trung quốc với Chiêu đế, phụ mẫu ở lại biên cương chinh chiến, tuy nàng mỗi ngày tùy hứng, Tiết Nhạc Dao vẫn ngồi vững vị trí Vĩnh Lạc quận chúa này.
Chiêu Đế thấy tяên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn như ngọc của nàng tất cả đều là ý cười giảo hoạt, lập tức biết Tiết Nhạc Dao đang hồ nháo, nghiêm mặt răn dạy: "Trẫm...
Trẫm thấy ngươi càng ngày càng càn rỡ, nơi như thế này là nơi một cô nương nhà ngươi có thể tới sao?
Nếu bị cha mẹ ngươi biết, không phải sẽ tức tối quay về kinh đánh ngươi một trận.” Tiết Nhạc Dao ỷ vào việc tổ phụ trong phủ sủng ái, vô pháp vô thiên đã quen, căn bản không để lễ nghi rườm rà vào mắt, nghe Chiêu đế chất vấn, bĩu môi, vẻ mặt không vui: "Thần nữ biết, đây là lần đầu tiên tới, chỉ là tò mò mà thôi." Tầm mắt dời xuống, lại phát hiện cái gì, kêu lên: "Hoàng...
Hoàng thúc, quần áo của người sao lại phồng lên một khối vậy?” Chiêu Đế lúc này mới phát hiện hạ thân đã ngang nhiên đứng thẳng, mười phần khiếm nhã, vội vàng xoay người nói: "Được rồi, chuyện hôm nay dừng ở đây, Vĩnh Lạc ngươi mau nhanh chóng hồi phủ!"” Một bàn tay nhỏ bé lại nhanh chóng phủ lên chỗ nóng bỏng, còn thăm dò sờ soạng: "Ta không trở về!
Hoàng thúc có phải đang giấu thứ gì tốt không cho Nhạc Dao xem không?
Nhạc Dao muốn xem!" Chiêu Đế đang đau khổ áp chế dục hỏa, lại không ngờ Tiết Nhạc Dao chưa từng thấy qua nam tử động tình, vô cùng tò mò sờ tới sờ lui, khiến cho hắn cảm giác cả người đều nóng bỏng vô cùng, ý thức cũng bắt đầu từ từ mông lung, dần dần, trong đầu chỉ có một ý niệm - nhất định phải hung hăng trừng phạt thiếu nữ khiến hắn động tình này.
Sờ soạng một lúc lâu, Tiết Nhạc Dao cảm giác đồ vật trong tay vừa nóng vừa thô, còn bừng bừng nhảy lên hai cái ở lòng bàn tay mềm mại của nàng, cho dù nàng ngây thơ hơn nữa, lúc này cũng cảm giác được một chút không đúng, hai má nổi lên ráng đỏ, lập tức lén lút rút tay đi.
Đúng lúc này, nàng cảm giác thắt lưng căng chặt, giây lát sau đã rơi vào trong ngực Chiêu Đế, cây gậy nóng bỏng kia đang thân mật khăng khít chọc ở bụng dưới của nàng, ý tứ ɖa^ʍ loạn nói không rõ.
Tяên đỉnh đầu truyền đến tiếng thở dốc khàn khàn của hoàng đế: "Vĩnh Lạc, ngươi đã không muốn trở về, vậy ở lại đây đi, để hoàng thúc dạy ngươi, quy củ của danh môn quý nữ.” Tiết Nhạc Dao lần đầu tiên bị nam nhân ôm chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thiếu nữ được nuông chiều thành quen lúc này cũng có chút e ngại, thanh âm không khỏi