Chương 8
mềm nhũn: "Hoàng thúc, đừng nha...
Nhạc Dao không dám.” Hoàng đế hiển nhiên không có ý định dễ dàng buông tha nàng như vậy, chỉ thấy trước mắt nhoáng lên, Tiết Nhạc Dao bất tri bất giác đã ngồi xuống đất, vật kia của Chiêu Đế đã đứng vững, đang cách một tầng quần áo mỏng manh vỗ vào bên môi nàng, một mùi tanh nồng nặc vây quanh nàng, Tiết Nhạc Dao chưa bao giờ trải qua cảnh ngộ thế này, không biết phải làm sao ngẩng đầu nhìn về phía hoàng đế.
Chiêu Đế ngồi ngay ngắn tяên sạp, ánh mắt u ám đảo qua thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn đang quỳ tяên mặt đất, ngữ khí thản nhiên: "Vĩnh Lạc hôm nay có lỗi, phạt ngươi dùng miệng phụng dưỡng trẫm trước." “Nếu khẩu kỹ không tốt, vậy lại phạt.” ====================================================================== “Há miệng ra, ngậm vào." Chiêu Đế nhìn xuống làm cho Tiết Nhạc Dao ít khi sinh ra khiếp đảm, nàng biết lần này không có cửa chạy trốn, tuy rằng cũng không biết sắp gặp phải chuyện gì, nhưng nàng từ nhỏ đã được Chiêu Đế ưu ái, cho rằng lần này hoàng thúc cũng chỉ muốn ầm ĩ chơi đùa với nàng mà thôi, hơn nữa nàng xác thực cũng có chút tò mò, lập tức thuận theo cúi người xuống, nhẹ nhàng dùng môi đi thăm dò chạm vào vật kia.
“Ai nha—" Chỉ là nhẹ nhàng chạm vào, cây gậy nóng hầm hập kia tựa như sốt ruột không nhịn được, hung hăng nhảy lên một cái, làm Tiết Nhạc Dao sợ tới mức trốn đi, lướt qua cái miệng nhỏ nhắn đỏ nhạt của nàng.
Chiêu Đế lúc này đã hoàn toàn không còn kiên nhẫn, vén áo bào lên, long căn đỏ thẫm thô dài kia dọa Tiết Nhạc Dao chưa từng trải qua chuyện đơi run rẩy nói: "Cái này...
Cái này là cái gì?
Thật lớn, Nhạc Dao sợ hãi." Sau gáy truyền đến một lực lớn, ép cái miệng nhỏ nhắn của nàng chạm tới côn t̸h̵ιt̸ nóng hổi, trong phút chốc quy đầu đã cắm vào trong cái miệng nhỏ nhắn đang hé mở kia.
“Ưm...
không..." Cường độ tяên cổ dần lớn, hai má Tiết Nhạc Dao phồng lên, cái miệng nhỏ nhắn không chịu nổi gánh nặng mở ra lớn nhất, khóe miệng gần như muốn nứt ra, cảm nhận được cự long trong miệng dường như không có điểm cuối thò vào sâu trong khoang miệng nàng, cực kỳ sợ hãi, không khỏi rơm rớm nước mắt, bàn tay nhỏ bé gắt gao níu lấy góc áo Chiêu Đế, dùng ánh mắt cầu xin tha thứ đáng thương nhìn Chiêu Đế cường bạo phía tяên.
Long căn được cái miệng nhỏ nhắn anh đào bao bọc, cái lưỡi nhỏ nhắn của thiếu nữ còn vô thức 𝓁ϊếʍ lấy thân trụ tráng kiện, Chiêu Đế cảm giác thoải mái hơn rất nhiều, bắt đầu không nhanh không chậm mà rút cắm, khi đẩy tới cổ họng Tiết Nhạc Dao, họng nàng siết chặt lại khiến cho Chiêu Đế sảng khoái vô cùng.
Đối với sự chống cự yếu ớt của thiếu nữ cũng không để ở trong mắt, bàn tay dời lên tяên, dùng sức đè xuống.
Đầu Tiết Nhạc Dao theo động tác chôn thật sâu ở bụng Chiêu Đế, bị mùi xạ hương nồng đậm hun đến mức đầu óc choáng váng, mặc cho Chiêu Đế tận tình hưởng thụ cổ họng chặt chẽ của nàng, nàng cảm giác được mình sắp tắt thở, nhưng Chiêu Đế vẫn hăng hái dạt dào chọc vào sâu trong cái miệng nhỏ nhắn của nàng, thoáng cái càng ngày càng dùng sức, dẫn tới cổ họng co rút mãnh liệt.
Chiêu Đế thở hổn hển, tựa hồ càng thêm sảng khoái.
Rốt cuộc, trước khi Tiết Nhạc Dao hôn mê bất tỉnh, Chiêu Đế rút long căn bành trướng ra, vài giọt tinh dịch trắng ɖu.c rơi vào khóe mắt ửng đỏ của thiếu nữ, một mảnh xuân sắc vô biên.
Chiêu Đế đứng dậy ôm ngang thiếu