Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

đang cảm thấy mình thật dơ bẩn… “Mày… bị khinh thường cũng đúng.” Cô cười chua xót, nhớ lại ánh mắt trĩu nặng sự giễu cợt của Hồ Đông ban nãy.
Cả đêm dài, Dung Dung thao thức vì những suy nghĩ về chuyện giao dịch với Hồ Đông.
Cô nằm trằn trọc tяên giường đến gần sáng mới lịm đi.
Còn chưa ngủ được bao lâu, bên ngoài truyền tới giọng nói chanh chua: “Giờ nào rồi còn chưa dậy nữa?
Dung Dung, quản gia đang tìm cô.” Kèm theo đó là tiếng đập cửa rầm rầm.
Dung Dung mở mắt, mệt mỏi đáp: “Tôi nghe rồi, tôi lập tức ra ngoài đây.” Cô lê thân mình có chút hư nhược đi vệ sinh cá nhân, bởi vì hôm qua nhịn ăn tối, lại thiếu ngủ nên gương mặt trắng bệch thật sự dọa người.
Cô qua loa làm xong, thay đồng phục của người hầu rồi nhanh chóng mở cửa.
Người bên ngoài còn chưa đi, đang khoanh tay đứng tựa lưng vào tường, khó chịu liếc cô: “Đã 7 giờ rưỡi rồi mà cô còn ngủ được à?
Đúng là được ưu ái.” Bình thường tầm 5 6 giờ sáng mọi người đã tất bật dậy và chuẩn bị làm việc, chỉ riêng Dung Dung, bởi vì nhiệm vụ chính của cô là chăm sóc cho Hồ Đông nên không quá vất vả.
Mọi người ghen tỵ cũng có lý do.
Dung Dung bỏ ngoài tai những lời châm chọc, hỏi: “Quản gia tìm tôi à?” “Đi theo tôi.” Người nọ dẫn cô đến phòng làm việc của Hồ Đông, sau đó dặn dò: “Cô vào trước ngồi chờ, quản gia sẽ quay lại ngay.” Dung Dung khẽ gật đầu xem như đã biết, cô gái trẻ này tên là Tô Băng, 24 tuổi, đã làm việc ở Hồ gia được 6 năm.
Với dung mạo tương đối xinh đẹp, Tô Băng từng nhiều lần muốn được lọt vào mắt xanh của Hồ Đông nhưng cơ hội thấy mặt còn chẳng có, nói gì quyến rũ Hồ Đông?
Bây giờ nhìn thấy một đứa lẳng lơ dám dùng khuôn mặt của tiểu thư Tuyết Nhi để dụ dỗ chủ nhân căn biệt thự, cô ta liền khinh bỉ.
Tô Băng dẫn Dung Dung tới phòng làm việc xong liền hất mông bỏ đi.
Dung Dung chỉ nhìn một cái, lắc đầu cười.
Ánh mắt Tô Băng thật sự không giấu được suy nghĩ của cô nàng, cũng may là cô ta chưa có cơ hội.
Chứ nếu dám thể hiện sự thèm khát ấy trước mặt Hồ Đông, chắc chắn sẽ bị đuổi ngay lập tức.
Cô chỉ sợ người tâm cơ sâu kín, chứ người yêu hay ghét đều thể hiện ra ngoài như Tô Băng ngược lại không quá đáng sợ.
Dung Dung ngồi chờ một lát, quản gia liền cầm theo xấp giấy tờ bước tới.
Ông đưa cho cô, nói: “Đọc đi, sau đó cháu ký tên rồi đưa cho chú.” Tяên tay Dung Dung là bản hợp đồng giao dịch mà Hồ Đông nói tối qua, rất dài, điều khoản rõ ràng, lợi ích rõ ràng.
Để tránh sau này xảy ra những chuyện không mong muốn, Dung Dung cẩn thận đọc từng chữ một.
Dù cô biết, cô cũng chẳng có gì để mà Hồ Đông lợi dụng ngoài cơ thể.
Dung Dung xem xong liền thắc mắc: “Chú Vương, ở đây nói… một tuần cháu phải đến công ty ít nhất hai lần là sao ạ?” “Có những lúc chạy dự án lớn, Hồ tổng sẽ túc trực ở công ty để làm việc, bên cạnh không có người chăm sóc thì không ổn.” Ông đoán vậy, chứ cũng không thật sự hiểu tại sao Hồ tổng đưa ra yêu cầu này.
Cá nhân Dung Dung cũng chỉ hơi khó hiểu một chút liền cầm lấy bút, miễn là không quá đáng, thì muốn cô làm gì đều được.
Lúc đầu bút chạm vào giấy, cô bỗng nhiên dừng động tác, ngẩng đầu lên: “Hồ tổng đâu ạ?” “Có việc gấp nên ra ngoài rồi.”


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡