Chương 11
chưa…” Mặt Dung Dung đỏ có thể nhỏ ra máu, bị anh chạm vào người, cô mất tự nhiên vô cùng.
“Tốt.
Vậy thì trả lời đi, muốn, hay là không muốn phục vụ tôi?” Giọng anh bình tĩnh, ánh mắt nghiêm túc.
Không phải vì say mà hồ đồ, men rượu chỉ giúp anh hiểu rõ hơn dục vọng của bản thân.
Dung Dung cứng người.
Ban đầu cô chỉ nghi ngờ về việc “phục vụ” mà Hồ Đông nói, khi anh hỏi cô đã từng quan hệ chưa, cô liền biết sự trao đổi này là trao đổi thể xác.
Suốt khoảng thời gian từ lúc bố mẹ ly hôn đến nay, cô phải dấn thân vào guồng quay khắc nghiệt của cuộc sống.
Sáng mở mắt là làm, đến tối về nhà mới có thể nghỉ ngơi, cho nên dù từng yêu đương một lần cách đây hai năm, nhưng chỉ dừng ở việc hôn môi.
Giờ Hồ Đông bảo cô giao dịch với anh thế này, nói thô tục, đây là… bán trinh tiết?
“Hồ tổng, a không, chú, tôi, tôi… cần thời gian suy nghĩ…” “Lúc cô tìm đến tôi, chẳng phải đã chuẩn bị tinh thần sao?” Chân mày anh hơi nhíu.
“Đúng vậy, nhưng mà nửa tháng qua làm việc ở Hồ gia, tôi cứ tưởng…” “Tưởng tôi sẽ vô điều kiện giúp đỡ cô?” Ừ, cô đã nghĩ Hồ Đông chính trực, là người tốt hiếm có tяên đời.
Giờ thì cô biết, cô nhầm rồi.
Trong lòng Dung Dung thoáng qua một chút thất vọng khó hiểu, cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Hồ Đông thấy cô do dự, anh cười khẩy: “Bàn thêm về phúc lợi, sau khi kết thúc hợp đồng, tôi sẽ mua cho cô và mẹ một căn nhà ở thành phố.
Trong thời gian này, chỉ cần cô làm tôi hài lòng thì muốn gì tôi cũng sẽ chu cấp, đã đủ chưa?” Anh hiểu phụ nữ muốn gì ở anh, chỉ cần cho thêm lợi ích, bọn họ sẽ ngay lập tức vui vẻ đồng ý.
Thậm chí không cần hứa hẹn gì cũng đã có vô số vệ tinh quay xung quanh anh!
Hồ Đông không cho rằng Dung Dung đặc biệt hơn người khác, anh đối xử nhẹ nhàng hơn với cô chỉ vì nhìn cô khiến anh cảm thấy bớt nhớ Tuyết Nhi.
Chỉ vậy thôi.
Quả nhiên, khi phần thưởng được tăng lên, Dung Dung liền khẽ gật đầu: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ ký hợp đồng này.” Hồ Đông rõ ràng rất muốn cô đồng ý, nhưng khi thật sự đạt mục đích, anh lại khó chịu vì sự dễ dãi của cô.
Cảm giác trong lòng mâu thuẫn khiến tâm trạng Hồ Đông hơi trùng xuống, anh trở tay, đẩy Dung Dung ra khỏi người mình rồi nói: “Ngày mai tôi sẽ bảo quản gia chuẩn bị hợp đồng.” Cô gái nhỏ mỉm cười một cách ngoan ngoãn: “Vâng.” Trước đó chính anh yêu cầu Dung Dung luôn phải dịu dàng với mình, cười với mình, vậy mà giờ khắc này, nụ cười tяên môi cô giả tạo đến mức anh ghét bỏ: “Sau hai năm, cô có thể cút.” Một từ “cút” lạnh lùng mà tàn nhẫn.
Thái độ và cách cư xử bất thường gần như quay ngoắt 180 độ của Hồ Đông khiến Dung Dung nghi hoặc.
Cô chỉ đành thu dọn khăn và chậu nước dưới đất rồi rời đi.
Phúc lợi của Hồ Đông thật sự đả động cô.
Nếu chỉ làm việc cho Hồ Đông rồi duy trì tiền viện phí và sinh hoạt phí thì đến bao giờ cô và mẹ mới có thể sống yên ổn đây?
Sự hấp dẫn của “ngôi nhà” mà Hồ Đông hứa sẽ tặng cô quá lớn.
Đó không chỉ chỉ đơn giản là một căn nhà, mà đối với Dung Dung và mẹ, đó sẽ là thứ thay đổi cả cuộc đời họ.
Nếu mẹ biết cô bán thân, bà nhất định rất thất vọng, sẽ không tha thứ cho cô.
Chính cô hiện tại cũng