Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

cẩn thận vuốt ve.
Dung Dung mím môi, để mặc cho anh chạm vào tóc mình.
Cô cẩn thận đưa muỗng đến bên miệng người đàn ông, muốn giúp anh uống miếng nước chanh cho đỡ mệt.
Thấy anh không phản ứng gì, cô hỏi: “Chú không thích nước chanh sao?” Môi mỏng hơi hé ra, cuối cùng không tình nguyện buông ra một chữ: “Thích.” Ngày thường Dung Dung khá sợ Hồ Đông, mặt mày anh hầm hầm nghiêm túc, quản gia theo anh nhiều năm còn sợ nữa là!
Bởi vậy cô luôn cẩn thận và dè dặt đối đãi với anh.
Vậy mà không ngờ lúc say, anh lại như một đứa trẻ.
Chân mày hơi nhíu, miệng cũng mím lại, dáng vẻ này là… muốn được dỗ dành à?
Dung Dung nhỏ giọng hỏi: “Vậy chú uống một hớp nha?” Ánh đèn chùm ấm áp chiếu xuống khuôn mặt xinh xắn của Dung Dung, cô nghiêng đầu, cố nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn: “Chú…?” “Ừ.” Hồ Đông hơi hé miệng, Dung Dung liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đút cho anh mấy muỗng nước chanh ấm.
Từ nhỏ cô đã bôn ba cùng mẹ, công việc gì cũng làm qua.
Pha chế, bưng bê, rửa chén, cọ toilet… không gì không giỏi.
Nước chanh cô pha chua chua ngọt ngọt, Hồ Đông nhanh chóng cảm nhận được sự dễ chịu và ấm áp thấm vào ruột gan.
Anh ngồi ngây người tại chỗ, còn Dung Dung thì bận rộn đi lấy nước sạch và khăn ấm đến.
“Bây giờ trễ rồi, chú lại đang say nên không tắm được.
Tôi giúp chú lau người.” Dung Dung thuần thục cởi áo ngoài cho Hồ Đông, sau đó nhẹ nhàng lau mặt cho anh, đổi cái khăn khác, bắt đầu lau cổ và mu bàn tay hai bên.
Cô thật sự rất giỏi chăm sóc mọi người, kinh nghiệm nhiều, làm gì cũng nhanh nhẹn.
Cảm giác buồn nôn dần giảm bớt, Hồ Đông cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Mỗi lần bàn tay nhỏ của cô chạm vào da t̸h̵ιt̸ của anh đều mang theo xúc cảm kỳ lạ, mềm mại mà nóng rực.
Ban đầu Hồ Đông giúp đỡ Dung Dung chỉ vì cô là chị họ của Tuyết Nhi, vì một lúc nhất thời xúc động.
Nhưng bây giờ anh lại thấy có thêm một người tỉ mỉ chu đáo như cô… cũng không tệ lắm.
====================================================================== “Dung Dung, tôi đổi ý rồi.” “Chú nói gì?” Dung Dung đã lau người cho anh xong, đang chuẩn bị đứng lên thì nghe thấy anh gọi lại.
Người đàn ông ngồi tựa lưng vào ghế sofa, đột nhiên nắm lấy tay cô rồi kéo mạnh.
Cô khẽ kêu một tiếng, ngã ngồi lên đùi anh, bị anh ôm lấy eo nhỏ.
Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả vào mặt cô: “Số tiền mà cô kiếm được mỗi tháng… không đủ để cho mẹ cô chữa bệnh.” Nhắc đến vấn đề này, trong lòng Dung Dung nặng nề.
Phải, dù cuộc phẫu thuật đã thành công nhưng bác sĩ cũng nói rằng việc điều trị phục hồi tốn rất nhiều chi phí.
Hồ gia có trả lương cho cô cao hơn nữa thì mỗi tháng trừ đi tiền nộp cho bệnh viện, thu nhập của cô… vẫn là con số âm!
Theo tốc độ này, cô làm công cho Hồ gia đến cuối đời cũng chẳng thể trả hết nợ cho Hồ Đông.
Trừ khi mẹ cô dừng việc phục hồi chức năng… Nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt có phần giống với Tuyết Nhi của cô, Hồ Đông lạnh nhạt mở miệng: “Tôi muốn làm một giao dịch.
Chỉ cần cô phục vụ tôi hai năm, tôi sẽ trả tự do cho cô.” “Phục vụ…” Hai chữ này khiến đầu óc Dung Dung không thể trong sáng nổi, cô vô thức đáp: “Không phải chú nói không ăn tạp sao?” “...” Lúc trước Hồ Đông quả thật từng nói vậy.
Bàn tay to của anh bóp nhẹ hông cô, hỏi: “Đã từng quan hệ chưa?” “Tôi…


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡