Chương 9
của anh mang theo hương rượu khó ngửi.
Dung Dung cắn răng, cố hết sức để dùng thân thể 1m55 của mình ôm lấy hông của người đàn ông.
Nặng quá!
Cô vốn nhỏ con, thấp hơn anh gần 40cm, hình thể hai bên chênh lệch rất nhiều, anh còn dồn sức nặng lên người cô như vậy.
Mắt thấy sắp không đỡ được nữa, cô run giọng gọi: “Hồ tổng, ngài cố đứng dậy một chút được không?” “Hồ tổng?” Giọng khàn khàn vang lên tяên đỉnh đầu của cô: “Chói tai.” “A?” Dung Dung không hiểu ý anh là gì, hơi ngơ ra.
Hồ Đông đặt một tay lên tường bên cạnh, cố định thân mình, giọng trầm thấp mà nói: “Gọi tôi là chú.” Chú?
Thân phận của cô chỉ là người hầu trong nhà!
Bình thường cô rất nghe lời, nhưng cũng phải xem lúc đó Hồ Đông đang tỉnh táo hay không.
Hiện tại anh đang say, Dung Dung cũng không để ý lời anh lắm, cô lôi kéo góc áo của anh, nói: “Ngài ngồi xuống ghế đã, tôi đi pha nước giải rượu.” Đầu óc Hồ Đông choáng váng, hơi men thấm vào người khiến anh cảm thấy bức bối, còn nghe thấy xưng hô xa lạ mà khó nghe như “ngài” làm anh càng thêm khó chịu: “Gọi tôi là chú!” Hồ Đông bỗng nhiên đứng thẳng người dậy, sau đó dùng tay phải bóp lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Dung.
Động tác bất ngờ này làm cô sợ cứng đờ, hai mắt mở to nhìn anh.
Bởi vì đang say, Hồ Đông dùng lực rất mạnh, khiến cho hai bên gò má cô ẩn ẩn phát đau.
Khuôn mặt người đàn ông đỏ bừng, đôi mắt lại càng chi chít tơ máu, trông cực kỳ đáng sợ.
Anh quát: “Cô bị điếc à?
Có nghe thấy không?” Dung Dung bị ép ngẩng đầu lên, bị khí thế tяên người Hồ Đông làm cho lắp ba lắp bắp: “Tôi… Chú… Chú, đau quá… Tôi biết rồi, chú buông ra trước được không?” Giọng nói mềm mại mang theo chút sợ hãi và bối rối của cô lọt vào tai Hồ Đông, như một tiếng chuông thanh thúy.
Anh tỉnh táo lại đôi chút, buông tay ra, tự mình bước về phía sofa.
Nhưng mà mới đi hai bước đã lảo đảo lần nữa, Dung Dung ở phía sau vội vàng chạy tới, chui xuống dưới nách anh, dùng sức nâng anh lên.
Sau khi đỡ Hồ Đông nằm xuống sofa, cô lập tức chạy vào bếp.
Việc đầu tiên cô làm không phải là pha nước giải rượu cho anh, mà là tìm một cái bánh ngọt để nhét vào miệng.
Bởi vì bị đói một lúc lâu, tay cô hơi run rẩy, sợ là tụt đường rồi.
Dung Dung loay hoay một lát mới trở lại với ly nước chanh mật ong ấm.
Cô mở miệng, định gọi “Hồ tổng” như một thói quen nhưng vội vàng sửa lại: “Chú, chú uống cái này đi.” Chân mày người đàn ông chau lại thật chặt, mắt hơi hé mở, nhìn về phía cô.
Trong tầm mắt Hồ Đông, khuôn mặt nhỏ mang theo chút lo lắng của Dung Dung dần phóng đại.
Cô ngồi xuống bên cạnh ghế, cẩn thận múc một muỗng nước chanh đưa tới bên miệng anh.
Lúc này, Dung Dung quan tâm hỏi han: “Chú ổn không?
Có đau đầu lắm không?” Hồ Đông không nói chuyện mà lẳng lặng nhìn cô.
Hình ảnh trước mắt gợi lên những ký ức tốt đẹp trong quá khứ, khiến anh như trầm mê, không cách nào thoát ra được, cứ thẫn thờ tại chỗ.
Trước đây, mỗi lần anh uống say thì người đầu tiên mang nước chanh ấm đến cho anh là Tuyết Nhi.
Con bé ngồi ở bên cạnh luôn miệng lẩm bẩm nói anh không nên uống nhiều, sợ anh đau đầu, sợ thân thể anh không thoải mái.
Hồ Đông im lặng hồi lâu, đột nhiên vươn tay ra, xoa đầu của Dung Dung.
Động tác chậm rãi mà