Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

Hồ gia không ai không sợ anh, lâu nay vẫn vậy.
Anh vốn nên quen với việc bị người khác dùng ánh mắt hoảng loạn nhìn anh mới đúng!
Hồ Đông nhìn theo bóng lưng của Dung Dung hồi lâu mới cất bước, một lần nữa trở về phòng.
Tối hôm đó Dung Dung trằn trọc khó ngủ, cô cầm điện thoại lên, nhiều lần muốn mở phim 18+ để xem mà học hỏi rồi lại buông tay, thật sự không có tâm trạng.
Trong đầu bất giác hiện lên dáng vẻ bất mãn của Hồ Đông, cô cuối cùng thở dài, lọ mọ lên mạng tìm xem phương pháp làm hài lòng.
Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, cô ngủ quên rồi lại giật mình tỉnh giấc.
Ánh nắng sớm mỏng như tơ, len qua khe rèm khẽ lay động và rơi lên sàn nhà một vệt vàng dịu nhẹ.
Trong căn phòng yên tĩnh, ánh sáng ấy chậm rãi bò lên mép giường, rồi dừng lại tяên khuôn mặt cô gái đang ngơ ngác.
Làn da trắng nhợt phản chiếu ánh nắng, càng thêm nhạt màu như sứ mỏng càng làm quầng thâm dưới mí mắt cô hiện rõ.
Cả đêm xem phim X và các video hướng dẫn “phục vụ đàn ông”, đầu óc cô đến giờ còn chưa hồi phục hoàn toàn.
“Thật… quá sức tưởng tượng.” 20 tuổi không lớn không nhỏ, nhưng những kinh nghiệm cô có đặt giữa xã hội ngày càng phát triển này thì hơi kém!
Hôm nay cô dậy sớm là vì phải dọn dẹp phòng làm việc cho Hồ Đông, anh sẽ ở nhà nghỉ ngơi một hôm, trước 8h sáng mọi thứ phải sạch sẽ mới được.
Dung Dung như thường lệ sửa soạn rồi đi lau mọi ngóc ngách trong phòng, chỗ nào cũng được cô tỉ mỉ quét tước, không một hạt bụi.
Những thứ mà cô không biết thì tuyệt đối không động vào, đây là quy tắc.
Đang loay hoay sắp xếp lại kệ sách, cô nghe thấy tiếng rì rầm của vài người liền ngẩng đầu lên.
Tô Băng kéo theo hai ba cô gái khác ôm các tệp tài liệu, đồ ăn sáng và cả cà phê tới, cẩn thận bày ra bàn.
Dung Dung theo lẽ thường mà hỏi: “Không biết mấy cô đã được cho phép ra vào phòng làm việc chưa?” Nghe vậy, cả đám người nhếch môi cười đầy khó chịu: “Quản gia có việc nên dặn dò bọn tôi mang đồ tới cho Hồ tổng.” “Sao hả?
Nghĩ mình cô đặc biệt, là ngoại lệ của Hồ tổng à?
Mặt dày thật đấy!” Tô Băng càng thêm đắc ý, liếc nhìn cô rồi đáp: “Không chỉ hôm nay, mà những ngày sau chúng tôi cũng được phân công phục vụ cho Hồ tổng.
Ngài ấy sẽ làm việc ở nhà ba ngày.” Đây tuyệt đối là cơ hội cho bọn họ tiếp cận với thần long thấy đầu không thấy đuôi như Hồ Đông.
Cả năm được mấy khi được ở gần lão đại Bắc Thành ở nhà chứ?
Họ phục vụ Hồ gia lâu như vậy, số lần chạm mặt anh vô cùng ít ỏi.
Tô Băng lần đầu được vào phòng làm việc nên hơi tò mò, cô ta tự tiện đi tới tủ nhỏ, đưa tay kéo ra xem xét.
Dung Dung vốn định mặc kệ, nhìn thấy động tác này liền nhắc nhở: “Đừng ɖu.ng linh tinh, Hồ tổng không thích đâu.” “Cô nghĩ mình là ai mà ra lệnh cho tôi?” Đối phương không nghe, ngược lại như bị kích thích mà táy máy tay chân khắp nơi, rồi đột nhiên lấy được thứ gì đó từ trong ngăn tủ ra.
Một chiếc chai thủy tinh nhỏ chỉ bằng ngón tay cái, miệng nút bằng nút bần, được buộc thêm sợi dây thừng mảnh màu nâu nhạt.
Bên trong là vài sợi chỉ đỏ được quấn khéo léo như sợi chỉ định mệnh, ôm lấy một cuộn giấy tí hon.
Dưới ánh sáng, sợi chỉ đỏ ánh lên rực rỡ giữa lớp thủy tinh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡