Chương 19
trong veo, khiến người ta ấm lòng.
“Thứ vớ vẩn gì đây?” Tô Băng định mở rồi ra xem, ngay sau đó nghe thấy tiếng quát của Dung Dung: “Cô muốn chết à?” Người khác có thể không biết thứ này là gì, nhưng Dung Dung từng nghe quản gia nói qua, cũng dặn cô tuyệt đối đừng động vào nó.
Cô hơi gấp gáp đi tới bên cạnh Tô Băng, đưa tay định giật lại thì bị cô ta nghiêng người né tránh.
Cô bắt hụt, giọng lập tức lạnh đi: “Thứ này là quà may mắn mà Tuyết Nhi để lại cho Hồ tổng, các người không muốn chết thì đặt nó về tại chỗ ngay lập tức!” “Hả?” Tô Băng bỗng cảm thấy cái thứ tяên tay mình như nặng hơn gấp mười lần, vô thức mà giữ chặt lấy nó.
Cái chai thủy tinh nhìn như không có gì đặc biệt này quan trọng thật!
Cô ta cũng biết sợ, lập tức kéo hộc tủ ra định trả về chỗ cũ, nhưng giữa chừng thì khựng lại.
Ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, Tô Băng phát hiện trong phòng không có camera.
Ở Hồ gia, ngoài những khu vực sinh hoạt chung ra, vẫn luôn tồn tại vài vùng cấm tuyệt đối — chẳng hạn như phòng làm việc riêng của Hồ Đông.
Nơi này bình thường không ai có thể tùy tiện bước vào, chỉ khi có sự cho phép của Hồ Đông hoặc quản gia mới được.
Đây là nguyên tắc bất thành văn mà mọi người đã ngầm hiểu từ rất lâu, không cần phải nhắc lại.
Vì chỉ có một mình Hồ Đông lui tới, căn phòng này cũng như phòng ngủ của anh không hề gắn camera an ninh như các khu vực khác!
Đầu óc Tô Băng xoay chuyển thật nhanh, sau đó cô ta cười lạnh, đột nhiên đưa chai thủy tinh cho Dung Dung rồi nói: “Trả cho cô.” Dung Dung rợn tóc gáy khi nhìn thấy ý cười trong mắt cô ta, cô lui về sau mấy bước, đáp: “Cô đặt lại về vị trí cũ là được.” Mới nói xong, tay Tô Băng khẽ trượt, chai thủy tinh bị cô ta ném về phía sàn nhà một cách thô bạo.
Kể cả hai cô gái đi cùng Tô Băng cũng chưa từng nghĩ đến việc này nên hét ầm lên: “Trời ơi!” Choang.
Mảnh thủy tinh vỡ bắռ tung tóe, những sợi chỉ đỏ cùng cuộn giấy nhỏ cũng theo đó văng ra ngoài.
Sắc mặt Dung Dung trở nên trắng bệch: “Cô làm gì vậy?
Đồ điên!
Sao lại đập vỡ nó hả?” Hai cô gái kia cũng hoảng loạn ngồi xuống, không biết phải làm sao, tay chân luống cuống: “Ôi chết mất thôi, Tô Băng, cô bị thần kinh thật rồi!” Tuyết Nhi được Hồ Đông nhận nuôi từ năm 10 tuổi, đến năm 18 tuổi thì bỏ nhà ra đi ngay bữa tiệc sinh nhật vì Hồ Đông hiểu lầm cô bé.
Cảnh tượng hai mắt đỏ ngầu như sắp chảy ra máu của anh khi đó thật sự đáng sợ.
Về sau, Hồ Đông đã lật tung cả Bắc Thành lên để tìm Tuyết Nhi nhưng không được.
Chờ đến khi tìm thấy cô bé rồi, cô bé lại trở thành cục cưng tяên tay của kẻ thù một mất một còn.
Giai thoại này không ít người biết, họ cũng biết rõ Hồ Đông trân trọng những món đồ mà Tuyết Nhi tiểu thư để lại đến nhường nào.
Cả ba người, bao gồm Dung Dung đều ngồi xuống nhặt mấy mảnh thủy tinh lên, cố gắng tìm cách cứu vãn tình hình.
Còn Tô Băng thì lạnh lùng cười: “Dung Dung, cô giỏi thật đó, dám làm vỡ kỷ vật mà Tuyết Nhi tiểu thư để lại cho Hồ tổng.” Bàn tay của Dung Dung hơi run lên, suýt chút nữa bị mảnh thủy tinh cứa vào.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, Tô Băng vỗ vai hai người hầu đi cùng mình, cười nói: “Hai cô làm chứng nhé, người làm