Chương 3
nó là chị họ của Tuyết Nhi, gia đình cũng từng rất thân thiết với Tuyết Nhi, hôm nay đến đây là có chuyện cần ngài giúp đỡ.” Nghe đến cái tên Tuyết Nhi, Hồ Đông mới nghiêng đầu sang, hỏi: “Chị họ Tuyết Nhi?” “Vâng, con bé vẫn đang quỳ dưới mưa… Từ lúc quỳ đến giờ đã bốn tiếng rồi.” Hồ Đông gấp quyển sách tяên tay lại, đứng dậy và nói: “Ra ngoài xem.” Hồ Đông mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen bước ra khỏi nhà, quản gia cầm theo một cái ô cỡ lớn, có chút chịu không nổi cơn gió đang lộng hành.
Từ nhà chính ra đến biệt thự rất xa, Hồ Đông không chọn đi xe mà chậm rãi đi trong mưa, nhìn những đóa hoa trước đây Tuyết Nhi từng rất yêu thích, lòng anh nặng nề.
Cô ấy… đã không còn ở đây nữa rồi.
Thời điểm Hồ Đông xuất hiện ở cổng, Dung Dung đang quỳ rạp ở đó mừng rỡ ngẩng đầu lên.
Bởi vì ở lâu dưới mưa lớn, cả khuôn mặt nhỏ trở nên trắng bệch, môi tái nhợt và đang run rẩy, thứ duy nhất Hồ Đông chú ý là đôi mắt trong sáng long lanh bị nước mưa làm cho đỏ bừng kia.
Trong một khoảnh khắc, hình ảnh trước mắt Hồ Đông trở nên mờ ảo.
Khuôn mặt của Tuyết Nhi đan xen rồi dần dần hòa làm một với khuôn mặt của cô gái đối diện.
Hồ Đông gần như nhìn nhầm thiếu nữ kia là Tuyết Nhi, anh siết chặt cán ô tяên tay, vô thức nghiêng ô về phía cô.
Chỉ một hành động nhỏ như vậy của anh thôi cũng khiến Dung Dung trút được gánh nặng tяên vai, cô biết, mình thắng cược rồi.
“Hồ tổng, ngài có thể giúp mẹ tôi không?” Giọng cô run rẩy, yếu ớt, mặt mũi lấm lem nước mưa và nhợt nhạt như một chú mèo con bị thương đang яên rỉ, khiến cho người ta đau lòng.
Dung Dung biết đem em họ của cô ra để cầu xin sự cứu giúp từ Hồ Đông là không đúng, nhưng cô thật sự hết cách rồi: “Trước đây...
bà ấy từng có mối quan hệ khá tốt với gia đình Tuyết Nhi.” “Cô có biết nói dối tôi sẽ có kết cục như thế nào không?” “Tôi… Tôi nghĩ với tài lực của ngài thì bất kể là chuyện gì đều có thể… dễ dàng xác thực thật hư.
Cho nên, tôi không dám lừa ngài!” Nước mưa bắռ liên tục lên gấu quần của Hồ Đông và cơ thể đang run bần bật của Dung Dung.
Lạnh quá, cô đã quỳ ở đây rất lâu rồi, đến nỗi hai chân tê dại chẳng còn cảm giác.
Hồ Đông ung dung ngồi xuống trước mặt cô, nhìn thật kỹ đôi mắt lanh lợi kia.
Trong lòng anh hơi chấn động.
Quả thật, rất giống Tuyết Nhi.
Rất giống cô bé mà anh từng cưu mang, yêu thương, anh tự tay chăm sóc cô bé từ nhỏ đến lớn, rồi trơ mắt nhìn kẻ khác cướp mất cô.
Năm đó cũng vì sai lầm của anh mà Tuyết Nhi bỏ nhà ra đi, anh vẫn luôn hối hận đến tận bây giờ.
Mỗi ngày tỉnh dậy tяên giường, anh đều cảm thấy trái tim trống rỗng, và vô nghĩa.
Nhưng hôm nay có chút khác.
Hồ Đông chậm rãi hỏi Dung Dung: “Cô nghĩ lợi dụng Tuyết Nhi thì tôi sẽ cứu mẹ cô à?” Dung Dung thật sự không muốn lợi dụng mối quan hệ của Tuyết Nhi với người đàn ông này, nhưng bây giờ tình hình của mẹ đang nguy kịch… “Nếu Tuyết Nhi biết, con bé chắc chắn sẽ giúp!” Câu trả lời này nằm ngoài dự liệu của Hồ Đông.
Dung Dung rất biết cách nói chuyện, nhắc đến Tuyết Nhi nhiều lần, nhấn mạnh mối quan hệ của gia đình cô và Tuyết Nhi rất tốt, khiến cho Hồ Đông không cách nào từ chối được.
Cô thật sự ghét