Chương 4
bản thân của hiện tại, vô dụng và bất lực đến mức trở nên hèn mọn… Người đàn ông bỗng nhiên đưa tay ra, chạm vào gò má ẩm ướt của cô, làm cô giật mình.
Hồ Đông cảm nhận được thứ tяên tay mình không phải nước mưa, mà là nước mắt.
“Khóc à?” Hồ Đông hỏi.
Dung Dung cắn chặt răng, lắc đầu.
Cô khóc vì tủi thân, vì nhục nhã, nhưng lại không thừa nhận.
Hồ Đông cuối cùng phải chịu thua trước một câu“Nếu Tuyết Nhi biết, con bé chắc chắn sẽ giúp” của Dung Dung.
Anh nhàn nhạt đáp: “Đứng lên đi.” Ba chữ này đồng nghĩa với việc Hồ Đông sẽ giúp đỡ!
Dung Dung hạnh phúc đến phát điên, hai mắt mở to nhìn anh.
Cô chống hai tay xuống, gắng gượng đứng lên nhưng phát hiện tứ chi mềm nhũn vô lực.
Đầu óc cô quay cuồng, đau đớn, trời đất vào giờ phút ấy cũng đảo lộn.
Ý thức được mình sắp ngất đi, đôi tay gầy guộc của Dung Dung nắm chặt lấy gấu quần của Hồ Đông, nói ra địa chỉ bệnh viện và một cái tên.
Hồ Đông biết đó là tên của mẹ cô.
Quản gia nhìn thấy cảnh này thì đưa mắt dò hỏi ý kiến của Hồ Đông, chỉ thấy người đàn ông chau mày, nói: “Gọi bác sĩ, sau đó cử người đến bệnh viện.” “Vâng, tôi lập tức làm ngay!” Hồ Đông một lần nữa ngồi xuống, chiếc ô màu đen tяên tay nghiêng về phía trước, che cho Dung Dung.
Ngón tay vén lọn tóc dài đang che gò má của cô ra.
Mẹ kiếp, thật sự rất giống!
Hồ Đông cau mày, khẽ gọi quản gia: “Cầm ô giúp tôi.” Nói rồi, anh vươn tay ra bế Dung Dung lên.
Bộ quần áo tяên người Hồ Đông lập tức bị thấm ướt, quản gia thấy mà sợ hết hồn.
Từ sau khi Tuyết Nhi tiểu thư rời đi, lão đại cứ như biến thành người khác, thờ ơ với mọi thứ xung quanh.
Vậy mà hôm nay chủ động quan tâm đến Dung Dung!
Là vì khuôn mặt của cô ấy sao?
Lúc bế Dung Dung lên, Hồ Đông kinh ngạc phát hiện cô quá gầy, ôm vào chỉ thấy khô cứng không có chút da t̸h̵ιt̸.
Ngay cả khi quần áo đã ướt đẫm, cô vẫn rất nhẹ, là một đứa trẻ thiếu dinh dưỡng trầm trọng… “Bác sĩ nói bệnh tình của mẹ Dung Dung không khả quan lắm, có lẽ phải điều trị trong thời gian dài, sẽ là một con số lớn đối với cô bé.” Nghe thấy những lời này, Hồ Đông chỉ khẽ “à” một tiếng.
Anh ngồi vắt chéo chân ngồi tяên sofa, lật xem hồ sơ bệnh án vừa lấy được từ bệnh viện.
Lúc nhìn thấy tỉ lệ sống sót sau phẫu thuật của người phụ nữ kia chỉ có 60%, anh nhếch mày, nói: “Bà ta may mắn đấy.” May mắn vì tai qua nạn khỏi, may mắn vì có một người con gái tốt như Dung Dung.
Đã mấy tiếng trôi qua, sau khi tiền viện phí được chi trả, cuộc phẫu thuật của mẹ Dung Dung cũng diễn ra suôn sẻ.
Nhưng với sức khỏe yếu kém của bà thì vẫn phải nằm viện thêm một thời gian dài, sẽ rất tốn kém.
Hồ Đông ném hồ sơ lên bàn, lúc này, anh đã thay một bộ quần áo mặc ở nhà, quần dài và áo phông bằng lụa đen cao cấp, trông rất tùy hứng.
Anh bước về phía phòng Dung Dung, đẩy cửa ra, bác sĩ đang ngồi bên cạnh canh chừng, thấy hắn liền gật đầu: “Hồ tổng.” “Sốt à?” “Vâng, cô bé bị sốt khá cao, cơ thể thiếu chất nghiêm trọng, nói thẳng ra là… suy dinh dưỡng.” Nghe bác sĩ nói vậy, Hồ Đông khẽ chau mày: “Con cháu Đoan Mộc gia thảm đến mức này sao?” Vốn dĩ đó là một gia tộc kinh doanh vải lụa rất nổi tiếng, tuy rằng bây giờ suy tàn không