Chương 10
mỉm cười, khóe mắt khẽ cong lên, “Cảm ơn cậu ” Đến tận lúc này, cô mới cho rằng việc cô yêu sớm đã h0àn toàn được cho qua.
Nhưng cô không biết, buổi tối sau khi cô ngủ, Tưởng Chu dãi nắng dầm mưa cả ngày mệt mỏi lại phải gấp gáp trở về canh giữ bên ngoài cửa nhà, một mình Tống Vũ đi vào nhà Thẩm Tình, lôi Thẩm Tư Trạch đang say ngủ ra, đánh cho một trận.
Thẩm Tư Trạch tức giận nhưng lại không dám nói gì, chỉ biết cắn răng chịu đựng, nhưng cơ thể chàng thiếu niên này vốn yếu ớt, chưa bao lâu đã không ngừng kêu lên thảm thiết .
Tống Vũ không nỡ nặng̝ tay giận dỗ Tống Tiêu Tiêu, đánh cậu ta, vừa là giáo huấn, vừa là giận chó đánh mèo, ra tay vô cùng tàn nhẫn.
Mãi đến khi máu của Thẩm Tư Trạch thấm ướt một mảng cỏ xanh, Tống Vũ mới ném cậu xuống.
Thẩm Tư Trạch thoi thóp nằm trên mặt cỏ, không cam lòng nói, “Chú Thúc, con và Tiêu Tiêụ.....Yêu đương có gì sai ” Tống Vũ ngạo nghễ nhìn cậu từ trên cao xuống, “Tôi đánh người là vì tôi thích.
Nếu cậu muốn nói cho Tống Tiêu Tiêu biết, được.
Tống Tiêu Tiêu thật sự yêu cậu sao?
Hiện tại cậu có thể bảo vệ được Tống Tiêu Tiêu không?
Tống Tiêu Tiêu là do tôi nuôi lớn, tôi là cậu của con bé, cũng coi như là cha nuôi của nó.
Cậu ở sau lưng tôi lừa nó “yêu đương”, còn muốn tôi phải xem trọng cậu à?” “Có phải chỉ cần.......” Thẩm Tư Trạch đã nghe hiểu đống chữ Tống Vũ nói, “Tiêu Tiêu yêu cháu là được phải không?” Tống Vũ không ngờ Thẩm Tư Trạch lại bắt lấy trọng điểm nhanh tới vậy.
Đúng thế.
Tống Vũ hắn đứng dậy từ vũng máu, cũng chỉ vì Tống Tiêu Tiêụ Thẩm Tình biết, Thẩm Tư Trạch cũng biết.
Thẩm Tư Trạch là người tài đức vẹn toàn, cũng không phạm sai lầm gì lớn.
Tống Vũ chỉ nói thêm “Đúng vậy.” Ngày công bố thành tích thi tuyển sinh của Tống Tiêu Tiêu, Tống Vũ và Tưởng Chu đều ở nhà, tra điểm với cô.
Điểm rấtcao.
Không bao lâu, chủ nhiệm lớp đã @Tống Vũ lên diễn đàn trường, chúc mừng Tống Tiêu Tiêu thở thành thủ khoa đầu bảng, có thể tùy tiện lựa chọn vào bất kì trường cấp 3 trọng điểm nào.
Tống Tiêu Tiêu nhớ lại mấy lần khıêu khích của Vũng Toàn trước ngày thi cuối cùng, có lẽ là cô ta thi không tốt nên mới muốn làm lung lay ý chí của cô.
May mắn là cô muốn làm cho cậu vui vẻ.
Tưởng Chu vui đến mức không nói nên lời, “Chú và Hổ gia đều thất học, vậy mà lại có thể nuôi dạy ra một thủ khoa ” “Thất học” Tống Vũ không nói gì, đi vào phòng ßếp rửa trái cây, Tống Tiêu Tiêu không đồng tình, nhỏ giọng trách móc Tưởng Chu, “Chú Thúc, sao chú có thể nói cậu con là thất học chứ?
Tuy chú cảm thấy thất học cũng chẳng sao cả, nhưng cậu con có lòng tự trọng.
Nếu không phải vì con và mẹ, cậu con lẽ nào lại không muốn học tập nghiêm chỉnh đàng h0àng?” Tưởng Chu bị mắng là không có lòng tự trọng “......” Là liếm cẩu, Tưởng Chu lập tức che dễ trái tim đã vỡ nát của mình, thấp giọng nhận lỗi, “Tiêu Tiêu, thực xin lỗi, ban nãy là do chú vui quá.
Nên mới không chú ý.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Hay để chú đi vào xin lỗi Hổ gia?” Tống Tiêu Tiêu thở dài, “Chú Thúc, chú xin lỗi chỉ đổ thêm dầu vào lửa.” Tưởng Chu cũng tưởng tượng ra.
Nói không chừng có khi còn bị đánh.
“Chú có thể đền bù.” Tưởng Chu đóng