⬅ Trước Tiếp ➡

rên ɾỉ không ngừng.
Đột nhiên sắc mặt chị gái xinh đẹp trở nên vô cùng đau đớn, tên đàn ông xấu xí bắt đầu tiến vào, hắn gập hai chân cô lại như hận không thể bẻ gãy nó, côn thịt xấu xí liên tục ra vào tɾong cơ thể cô.
“Nhẹ chút.......A Đau quá Anh đang phạm tội cưỡng hiếp đó ” “Dâm đãng, ngày nào cũng không mặc áo ngực, cố tình để lộ hai bầu vú ra cho tôi xem Bây giờ tôi thỏa mãn cô, còn giả vờ cái gì ” “A a Chảy máu rồi ” “Thật muốn chơi chết con đĩ dâm đãng như cô ” ......
Tống Tiêu Tiêu cố gắng bịt tai ngăn không bản thân không nghe mấy câu đối thoại thô tục này, cô muốn nhìn miệng huyệt nhỏ bé của cô gái kia làm sao tiếp nhận cả cây côn thịt, nhưng mỗi lần nhìn thấy cây côn thịt dơ bẩn, xấu xí kia, khuôn mặt nhỏ liền khẽ nhăn lại.
Người đàn ông đâm rút được vài phút, phía dưới chị gái xinh đẹp kia đã không còn chảy máu, chỉ còn tiếng rên ɾỉ đứt quãng.
Hắn rút h0àn toàn côn thịt ra, vết máu trộn cùng dâm dịch trắng đục, tí tách chảy dọc xuống thân côn thịt.
Tống Tiêu Tiêu nghiêng đầu, giấu khuôn mặt nhỏ vào tɾong tay Tống Vũ, “Xấu quá ” Tống Vũ cố tình chọn bộ phim có phong cách thô bạo, nam diễn viên chính xấu xí để làm cho cô mất đi hứng thú với đàn ông.
“Tất cả những người đàn ông đều xấụ” Hắn không tiếc tự hủy.
Quả nhiên, cô gái nhỏ vừa nghe vậy liền ngẩng đầu lên, “Cậu cũng xấu à?” Tống Vũ bình tĩnh, “Ừm, vô cùng xấụ” Tống Tiêu Tiêu chu miệng nhỏ, tɾong lòng tự phủ nhận “Hừ, mới không phải.” Khúc dạo đầu ban nãy chỉ là khởi động, khúc sau người đàn ông kia càng thêm biến thái, Tống Tiêu Tiêu không nhìn nổi nữa, mếu máo, “Cậu, con không xem nữa đâụ” Mục đích của Tống Vũ đã đạt được, hắn tắt TV, hỏi cô “Muốn ra ngoài ăn, hay là cậu nấu cho con ăn?” Mới bị tên đàn ông xấu xí kia làm cho buồn nôn, bây giờ lại nghe đến việc ăn cơm tối, cô không còn muốn ăn gì cả, chỉ uể oải trả lời “Cậu làm.” “Được.” Tài nấu ăn của Tống Vũ còn kém Tưởng Chu một chút, nhưng vẫn ăn được.
Không độc chết người.
Hắn bước vào tɾong ßếp, thong thả chuẩn bị nấu ăn.
Tống Tiêu Tiêu im lặng vài phút, tới khi tỉnh táo lại, mới nhặt hết vụn khoai lát lên, kéo màn cửa ra, trời đã bắt đầu tối, cô bật đèn, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm phòng ßếp khói lửa mịt mù.
Cô không tự chủ đi đến gần như bị ma xui quỷ khiến.
Sợ đêm nay Tống Vũ sẽ tiếp tục giận, cô đứng trước cửa, khẽ mở hé ra, lấp ló khuôn mặt nhỏ, “Cậu, làm thế nào mới có thể không bị đau?
Hiện tại con còn nhỏ, nhưng sau này con cũng phải kết hôn mà.” Tống Vũ dọa cô, nhưng cũng không định để cô xuấtgia di tụ Vì vậy, hắn nói “Cậu nghĩ nếu cậu ta yêu con, cậu ta sẽ không làm con đaụ” Tống Tiêu Tiêu nửa tin nửa ngờ, nhưng không dám chọc Tống Vũ tức giận nữa, ngoan ngoãn nói, “Con nghe lời cậụ” Tống Vũ “Ừm” một cái, “Đóng cửa lại, khói lớn.” “Biết rồi.” Tống Vũ vừa làm xong bốn món mặn, một món canh, chuông cửa đúng lúc kêu lên.
Hắn tháo tạp dề xuống, kêu Tống Tiêu Tiêu rửa tay, còn mình thì ra lấy bánh kem vị xoài mà hắn đặt cho cô.
Đem bánh kem đặt lên trên bàn ăn, hắn vươn tay, xoa xoa đầu cô, “Tống Tiêu Tiêu, tốt nghiệp vui vẻ.” Tống Tiêu Tiêu


⬅ Trước Tiếp ➡