Chương 12
Con chờ chú chuẩn bị một chút, hai ngày này chú cũng đã chọn ra được vài người thích hợp.
Chúng ta cùng nhau chọn thử nhé?” Tống Tiêu Tiêu gật đầu lia lịa như giả tỏi.
“Chọn cái gì?” Hai người đang tập trung cho mưu kế bí mật, vừa nghe giọng của Tống Vũ, nhất thời bị dọa cho sắc mặt trắng bệch.
Tống Tiêu Tiêu cảm nhận được cái bàn khẽ run, liền biết Tưởng Chu cũng đang sợ hãi.
Da đầu cô căng lên, khẽ ngẩng đầu, nhìn Tống Vũ đang bưng mâm đựng trái cây, chống khuỷu tay trên khung cửa, đôi mắt đen nặng̝ nề u ám.
“Cậụ” Cô cố gắng nở một nụ cười tự nhiên hết mức, “Con đang bàn luận với chú Thúc xem nên học ở trường cấp 3 nào.” Tống Vũ đến gần, để mâm đựng trái cây ở trước mặt cô, ngồi xuống đối diện cô, “Con muốn đi đâu?” Tống Tiêu Tiêu thở phào nhẹ nhõm, mũi chân đá đá vào Tưởng Chu đang ngồi trên ghế dựa.
Tưởng Chu vội nói “Hổ gia, Tiêu Tiêu muốn ở lại đảo học trường cấp 3 ở đây.
Đợi khi lên đại học mới đi ra ngoài.” Tống Vũ không tức giận, chọc một miếng đào đút đến bên miệng cô, “Nhớ cậu à?” Dòng nước đào ngọt ngào thấm dọc the0 khóe môi cô, cô vươn đầu lưỡi nhỏ, quấn lấy miếng đào, chầm chậm nhai nuốt rồi gật đầụ “Vâng.” Tống Vũ ném cái tăm xỉa răng xuống, đưa mắt lạnh lùng nhìn về phía Tưởng Chu, “Chú cũng ở lại ăn cơm à?” “Không đâu Hổ gia.” Tưởng Chu vội bỏ chạy trối chết, đứng ngoài cửa gửi tin nhắn cho Tống Tiêu Tiêu đïện thoại chính là một tɾong những món quà cô nhận được tɾong lễ tốt nghiệp.
Chờ cô chầm chậm nhai hết miếng đào như hamster nhỏ, hắn mới hỏi “Thích ăn đào à?” Cô lắc đầu, “Không phải.
Là do hôm nay trái đào khá tươi.” Nói rồi, cô đẩy đẩy mâm đựng trái cây còn dư lại về phía hắn, “Cậu ăn nho cho con đi.” “Lát nữa ăn.
Tiêu Tiêu, con muốn thi trường đại học nào trên thành phố?” “Con vẫn chưa nghĩ kĩ.” Tống Tiêu Tiêu nhớ lại lời Tưởng Chu nói, “Cậu à, dù cho con có học ở nơi nào.
Con nhất định cũng sẽ trở về đây.” Tống Vũ nói “Không cần.
Con có thể sinh sống ở thành phố khác, cậu vẫn sẽ ở bên con.” Kế hoạch trước mắt của Tống Tiêu Tiêu là nỗ lực học xong cấp 3, cố gắng đạt điểm cao tɾong kì thi đại học.
Cũng chưa từng nghĩ đến sẽ học ở trường đại học nào.
Cũng chưa từng nghĩ đến việc cô sẽ đến thành phố khác học đại học, rồi làm việc ở đó, cậu nhất định sẽ bỏ lại căn nhà hiện tại, đi qua đó chăm sóc cho cô.” Thấy khuôn mặt nhỏ của cô dần rơi vào trầm tư, Tống Vũ bắt đầu ăn nho, từng quả từng quả một.
Rất ngọt.
Một lúc lâu sau, Tống Tiêu Tiêu mới nghiêm túc nói “Cậu, con vẫn chưa nghĩ ra.
Nhưng sau khi lên cấp 3 con sẽ cố gắng tham gia các hoạt động giao lưu, tìm hiểu thêm về thế giới ngoài kia.” “Ừm.” Tống Vũ dường như đang rấttập trung ăn nho, thản nhiên gật đầụ Tống Tiêu Tiêu tức giận phồng má, lấy tăm xỉa răng chọc vào trái dâu tây.
Buổi tối.
Khi Tống Tiêu Tiêu trở về phòng của mình, mới nhìn đến đïện thoại.
Tiêu Tiêu, sự cảnh giác của Hổ gia quá lớn, trực tiếp thân cận với anh ấy nhất định sẽ bị cự tuyệt.
Hai ngày nay, chú đã tìm được mấy người thích hợp, con giúp chú thăm dò sở thích của Hổ gia.
Chờ chúng ta xác định được người phù hợp, thì tiến hành tác hợp Cô có chút