⬅ Trước Tiếp ➡

kích động, lập tức trả lời Tưởng Chu Được.
Sau đó nhanh chóng xóa bỏ hai tin nhắn kia đi.
Trước đây Tống Tiêu Tiêu luôn cho rằng, yêu đương chính là cùng nhau ăn cơm, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau đi chơi gì mà đi xem phim, công viên giải trí, đi viện bảo tàng, thủy cung các thứ.
Sau khi tiếp xúc với phương pháp giáo dục ma͙nh bạo của Tống Vũ, cô còn biết thêm cả quan hệ Tống Tiêu Tiêu nhanh chóng làm xong bài tập về nhà, rồi chạy sang phòng ngủ của Tống Vũ ở bên cạnh.
“Cốc cốc cốc ” “Cậu, cậu ơi, cậu ngủ rồi à?” giọng nói của cô không giấu nổi sự vui sướng và mong chờ.
“Vào đi.” Tống Tiêu Tiêu mở cửa, nhìn thấy cậu đang mặc quần áo ngủ, ngồi trên đầu giường, mái tóc đen dán chặt lên trán, ướt đẫm nước.
Cô khẽ cằn nhằn “Sao cậu lại không sấy tóc đi ” Tống Vũ “......” Từ khi Tống Tiêu Tiêu đi học, trên trường học được gì, cô đều đem về “quản thúc” hắn.
Hắn sợ cô không vui, bên ngoài tìm cách ứng phó qua loa, nhưng bản tính vẫn không chịu sửa.
“Để con giúp cậu sấy tóc nhé?” Tống Vũ vội với lấy cái khăn lông khô tre0 ở cái tủ đầu giường, tuy tiện lau lau vài cái, “Không sao đâu, sắp khô rồi.” Ý tốt bị từ chối, Tống Tiêu Tiêu chu chu môi nhỏ, có chút mất mát.
Nhưng rấtnhanh cô đã nhớ lại chuyện chính, cô ngồi xổm xuống đối diện hắn, khuỷu tay chống lên đầu gối, hai tay chống cằm, mắt mở to chớp chớp liên tục, “Cậu à.” Tống Vũ “......Con muốn....trường học à?” Tống Tiêu Tiêu ảo não, thầm nghĩ có lẽ cô không thích hợp với chuyện làm nũng.
Ngay cả cậu cũng không chịu được Lấy lại khí thế, cô quyết định vào thẳng chủ đề, “Cậu, gần đây con có thích một bạn học nam, trông rấtgiống cậụ Lần trước con lén yêu sớm làm cậu tức giận, lần này cậu giúp con vượt qua toàn bộ quá trình được không?
“giống cậu?” Chắc là cậu đã buồn ngủ, giọng nói có chút khàn khàn.
Tống Tiêu Tiêu chột dạ, hai tai nóng bừng, vội nói, “Không có, chỉ giống có một chút, nhưng không đẹp trai bằng cậụ Chủ yêu là khi tiếp xúc thấy tính cách có chút giống.” Tống Vũ hỏi lại “Có ảnh chụp không?” Tống Tiêu Tiêu lắc đầụ Trong lòng thầm kêu khổ Hưng phấn quá nên mới chạy qua hỏi cậu, cảm giác hình như bị lộ rồi....sớm biết vậy đã thương lượng với chú Tưởng trước Quả nhiên, Tống Vũ nhìn ánh mắt cô, ánh mắt trở nên thâm trầm.
Khuôn mặt Tống Tiêu Tiêu đỏ lên, ấp úng nói, “Cậu à, con.....người con thích lần này....tương đối đặc biệt.....” Khi cô đang vắt óc suy nghĩ lý do, hắn đột nhiên vươn tay xoa đầu cô,”Nói đi, cậu phải giúp con vượt qua các cửa ải như thế nào.” “A?” Hàng lông mi vừa dày vừa dài của cô khẽ chớp chớp, cô mở to đôi mắt long lanh như thủy tinh, mờ mịt nhìn hắn.
Vừa vô tội.
Lại vừa đáng yêụ Tống Vũ khẽ búng trán cô, “Điếc à?” “A ” Tống Tiêu Tiêu kêu lên đau đớn, cả người đều nhảy dựng cả lên, tức giận trừng mắt nhìn hắn, “Cậu, sao cậu lại đánh con?” Tống Vũ bình tĩnh, “Còn chưa dùng lực.” Tống Tiêu Tiêu “.....” Nếu như là bình thường thì cô sẽ tức giận hờn dỗi, nhưng vì chuyện lớn của Tống Vũ, cô chuyển sang ngồi ở chiếc ghế dựa đối diện hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên nghiêm túc, “Cậu, cậu thích ăn trái cây gì?” “Đều có thể ăn được.” Hắn liền đáp.
Tống Tiêu Tiêu sốt ruột, “Không được Cậu còn không thèm suy nghĩ Cậu nhất định


⬅ Trước Tiếp ➡