⬅ Trước Tiếp ➡

nhiên, cô cúi đầu, rầu rĩ “Vâng.” Cơm nước xong, Tống Vũ nhanh chóng thu dọn bàn ăn, rồi cắt cho cô ít dưa hấụ Cô lấy tăm xỉa răng chọc vào một miếng dưa hấu trong đĩa, thấy nó sắp bị chọc nát, bèn đưa tới trước mặt hắn, “Cậu à, cậu ăn đi.” Tống Vũ cầm lấy, bỏ vào trong miệng.
Tống Tiêu Tiêu nhìn thấy vết nước dưa hấu hồng hồng bên khóe miệng cậu, tâm trạng mới trở nên tốt đẹp, chầm chậm hỏi “Cậu à, nếu con thi không tốt thì làm sao bây giờ?” “Tống Tiêu Tiêu, con có thể lựa chọn cuộc đời cho chính con.
Chỉ cần cậu còn sống, nhất định sẽ bảo vệ con.” Lúc trước hắn nén đau lòng bảo cô đi học, cũng là vì sợ bản thân không thể chăm sóc cô được lâụ Dù sao thì hắn cũng lớn hơn cô cả hai mươi tuổi.
Lại còn có không ít kẻ thù trong bóng tối.
Tống Tiêu Tiêu lúc này còn nhỏ, không hiểu được tɾong câu nói của Tống Vũ chứa đựng bao nhiêu tình cảm cho cô.
Hay nói cách khác, từ nhỏ đến lớn, cô đều đã quen với tình yêu của Tống Vũ, nên cũng không để ý nhiều đến lời hứa hẹn này.
Nhưng cô đúng là vì những câu này mà thông suốt.
Lý do khiến cô buồn bực rấtđơn giản, buổi sáng sau khi thi xong, Vũng Toàn ngăn cô lại, khıêu khích cô “Tống Tiêu Tiêu, lần này tôi làm rấttốt, nhất định có thể đánh bại cậu, cướp lấy vị trí thứ nhất.
Tôi thấy trạng thái của cậu không tốt, đừng có phát huy thất thường như thế.
Nếu không cậu của cậu sẽ rấtthất vọng, mà Thẩm Tư Trạch cũng sẽ không thèm ở bên cậu nữa.” Cô đã yêu sớm, cô và Thẩm Tư Trạch, là lén lút yêụ Cô cũng biết, Vũng Toàn thích Thẩm Tư Trạch, nên lúc nào cũng phải cạnh tranh hơn thua với cô.
Vũng Toàn nói xong, điều khiến cô thực sự cảm thấy sợ hãi, là cậu sẽ thất vọng về cô.
Sự thật chứng minh, Tống Vũ là người duy nhất trên thế giới không có khả năng đả kích Tống Tiêu Tiêụ Tống Tiêu Tiêu lập tức trở nên vui vẻ, nằm trên sô pha ngủ trưa, lải nhải nhắc hắn phải đánh thức cô đúng giờ.
Trước khi thi nửa tiếng.
Tống Vũ đưa Tống Tiêu Tiêu đến trường thi, vỗ vỗ bả vai cô, “Buổi tối muốn ăn gì?” “Tôm hùm đất xào cay.” Tống Vũ “.......” Cuối hành lang, Vũng Toàn canh chuẩn thời gian Tống Tiêu Tiêu lên lầu, bổ nhào vào tɾong lòng Thẩm Tư Trạch đã không đề phòng, ma͙nh mẽ cưỡng hôn.
Tống Tiêu Tiêu vừa hay nhìn thấy, thoáng sửng sốt hai giây, sau đó chạy đến phòng thi, mở cửa sổ, để gió lạnh thổi vào người.
Khi thi xong.
Thẩm Tư Trạch nộp bài trước, sau đó ngăn Tống Tiêu Tiêu lại, “Tiêu Tiêu, em nghe anh giải thích.” Trường thi người qua kẻ lại, Tống Tiêu Tiêu cũng không muốn bị vây xem, khuôn mặt nhỏ thoáng trở nên lạnh lùng, “Anh đi the0 em.” Hai người một trước một sau đi đến một sân bóng rổ tương đối yên tĩnh, cô đứng dưới tán cây....xanh tươi, “Anh Tư Trạch, chúng ta chia tay đi.” Nửa tháng trước, bọn họ bắt đầu yêu đương, cũng là vì hai người cùng xem một bộ phim đïện ảnh, Tống Tiêu Tiêu muốn thử cảm giác yêu sớm.
Mà Thẩm Tư Trạch yêu thầm Tống Tiêu Tiêu đã lâu, nên tự đề cử chính mình.
Sau khi lên cấp 2, hắn còn chưa kịp làm gì với Tống Tiêu Tiêu, đã bị Vũng Toàn cướp đi mất nụ hôn đầu Mặt Thẩm Tư Trạch khẽ đỏ lên, “Tiêu Tiêu, thật ra, thật ra.....” Tống Tiêu Tiêu nói “Không liên quan gì tới Vũng Toàn.
Anh Tư Trạch,


⬅ Trước Tiếp ➡