⬅ Trước Tiếp ➡

em không muốn yêu sớm.
Vũng Toàn hôn anh, em vẫn có thể làm bài thi tốt.
bởi vì em muốn cậu vui vẻ.
Cậu nhất định sẽ không thích em yêu sớm, em muốn kịp thời ngăn chặn sai lầm.” Thẩm Tư Trạch đứng yên tại chỗ, nhìn cô gái nhỏ mà cậu luôn che chở chín năm qua, từ bị ép buộc đến khi tự nguyện.
Cậu muốn ôm lấy cô, hôn cô, g͙iành lại cô.
“Tiêu Tiêu, về nhà.” Phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp, khiến cho Thẩm Tư Trạch sợ tới mức sắc mặt tái nhợt.
Người cậu sợ nhất là Tống Vũ.
Càng đáng sợ chính là, mẹ cậu lại thích Tống Vũ.
Nếu mẹ biết cậu muốn kết hôn với Tống Tiêu Tiêu, nhất định sẽ tức giận đến mức ngủ cũng không yên.
Thẩm Tư Trạch cố gắng bình tĩnh lại, xoay người, cánh môi khẽ run rẩy, “Chú Tống.....” Tống Vũ lạnh nhạt gật đầu, trực tiếp dắt tay Tống Tiêu Tiêu kéo đi.
Tống Tiêu Tiêu không sợ trời không sợ đất, sợ nhất là khi Tống Vũ tức giận, lúc này cũng run, ngoan ngoãn đi the0 Tống Vũ, âm thầm cầu nguyện cho Tưởng Chu đang ở nhà.
Nhưng mà, Tưởng Chu không biết gì, đã bị Tống Vũ phái đi phát triển làng du lịch, tɾong nhất thời không thể trở về.
Sau khi về đến nhà.
Tống Tiêu Tiêu chủ động đứng vào một góc tường, nhận lỗi “Cậu à, con sai rồi.
Con không nên yêu sớm.
Cậu à, con đã chia tay rồi.
Con nhất định sẽ ghi nhớ sai lầm này.
Sau khi thi xong con không đi chơi nữa, sẽ đi đến công ty học hỏi.” “Không cần con bận tâm tới công ty.” Tống Vũ the0 bản năng phản bác lại.
Nói xong, hắn đi lại đứng trước mặt cô, hêt như Ngọc Diện Tu La.
Tống Tiêu Tiêu hoảng sợ vô cùng, gấp đến mức muốn khóc, từ nhỏ cô đã không có mẹ, chỉ sợ làm Tống Vũ tức giận.
“Làm sao?” Thật lâu sau, hắn mới hỏi.
“Gì cơ?” Tống Tiêu Tiêu nghe không hiểu, hoang mang ngước lên, vừa nhìn thấy khuôn mặt tức giận bị che khuất một nửa ở tɾong bóng tối của Tống Vũ, lập tức sợ hãi cúi đầu, trái tim hoảng loạn đập nhanh.
Hu hu hu Chú Thúc, chú mau tới cứu con.
Nhưng Tưởng Chu lại không nghe được tiếng lòng của cô, Tống Vũ lại tiếp tục hỏi, “Con và Thẩm Tư Trạch, đã quan hệ rồi à?” Đôi mắt đen láy của hắn nhìn chằm chằm cô đang run rẩy đầy đáng thương, đáy mắt ngập tràn lửa giận, “Không hiểu quan hệ là gì?
Cậu nói cho con biết, chính là Thẩm Tư Trách cương lên với con, đâm vào bên tɾong con.
Hắn có mang bao không?
Buổi trưa con còn sợ thi không tốt làm cho cậu tức giận, bây giờ lại còn dám mang thai?” Tống Tiêu Tiêu đã hiểụ Tuy năm thứ ba trung học có học qua một tiết về giáo dục giới tính, dù là chia ra giảng dạy cho nam nữ riêng biệt, hơn nữa còn giảng rấtqua loa.
Nhưng trời sinh cô đã có tính hiếu học, tò mò, nên cô đã cố tình tìm hiểụ Khi nhìn thấy hình vẽ bộ ρhận sinh dục xấu xí của con trai, cô cảm thấy hai mắt nóng bừng, không tiếp tục tìm hiểu thêm nữa.
Trong lúc mưa gió bão táp nguy hiểm như này, Tống Tiêu Tiêu lại đột nhiên chú ý tới phía dưới đã trướng căng lên thành một cục của Tống Vũ.
Cô đã thấy qua côn thịt to lớn của cậu, có ngạc nhiên, có sợ hãi, cũng lưu lại ấn tượng rấtsâụ Nếu trạng thái “Cương cứng” cũng giống như tɾong hình vẽ, vậy cũng sẽ dữ tợn, khủng bố đến vậy sao?
Hay sẽ làm cho cô tò mò, tim đập


⬅ Trước Tiếp ➡