Chương 5
đỏ, vất vả phun ra nuốt vào gậy thịt khổng lồ.
Qua một lúc lâu, khi ánh trăng đã biến mất khỏi khung cửa sổ, ga giường dưới thân hai người cũng bị giày vò đến đáng thương, Cố Thần Sinh mới đè mông cô áp sát về phía mình, gậy thịt giật giật mấy lần, nhanh chóng rút ra, tinh dịch nóng bỏng bắn lên bụng cô.
Trong không khí nồng đượm mùi vị tình dục, tanh nồng.
Cố Dư nằm nghiêng, ngón tay không buồn động đậy.
Sau lưng là lồng ngực như lò lửa của anh.
Cố Thần Sinh vươn người kéo lấy chăn ở dưới đất lên, phủ lên thân thể hai người, ôm gọn lấy cô vào lòng, hôn nhẹ lên đầu vai gầy của cô, "Ngủ ngoan." Cố Dư nắm lấy tay anh, yên lặng nhắm mắt.
Sáng hôm sau, khi Cố Dư tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không, một chút hơi ấm cũng không còn, trên người cũng đã được anh thay một bộ đồ ngủ khác, mọi thứ trong phòng đều ngăn nắp, nếu như không phải hoa huyệt vẫn trướng đau, cô sẽ nghĩ chuyện tối qua chỉ là một giấc mơ.
Vươn người sờ điện thoại ở đầu giường, đã là 8 giờ sáng rồi, trong điện thoại tràn ngập tin nhắn chúc mừng năm mới từ bạn bè, hầu hết đều là tin nhắn tự động.
Cố Dư tựa vào đầu giường cẩn thận soạn tin nhắn cho một vài người bạn thân thiết, còn lại đều gửi tự động.
Cố Dư mặc một chiếc váy đỏ dài quá đầu gối và áo sơ mi màu trắng.
Vì hôm nay là ngày đầu năm mới nên mọi người đều đang xúm lại trong phòng khách bắt lì xì.
Cố Dư vui vẻ bắt lì xì từng người một, nhìn Cố Mạn bên cạnh đang hận không thể lật từng bao một ra để xem xét, phì cười.
Đến lượt Cố Thần Sinh, nghĩ tới chuyện tối qua, gò má cô hơi phiếm hồng.
Anh trước mặt cô đã trở về với bộ dáng đường hoàng chính trực thường ngày.
Cố Dư rút bừa một bao lì xì màu đỏ trong tay anh, bị anh nắm chặt lại.
Cô nhíu mày, tỏ vẻ không hiểụ Lúc này Cố Thần Sinh mới lấy từ túi áo măng tô một bao lì xì màu vàng, đưa tới trước mặt cô, "Của cháụ" Cố Dư bĩu môi cầm lấy, "Cảm ơn chú tư." Nhân lúc mọi người đang ầm ĩ mở lì xì ở phòng khách, Cố Dư lẻn ra vườn.
Vườn sau của toà lâu đài chính là một thảm cỏ, hai bên lối đi lát đá đều là hoa Bất Tử mọc chen chúc đủ loại màu sắc.
Giữa vườn có chiếc xích đu mắc trên cây đại thụ cao lớn, từ nhỏ, chính tay ông nội đã làm cho cô.
Cố Dư ngồi trên xích đu, đôi chân dài trắng noãn khẽ đung đưa, cô ngắm nghía bao lì xì của anh, bên trong hơi phồng lên, chắc chắn không phải tiền rồi.
Cô cẩn thận xé mở, nhìn thấy vật bên trong, liền nín thở.
Chiếc vòng tay cực đẹp nằm yên trong lòng bàn tay cô được đan bằng chỉ màu trắng sữa,ở giữa có đính một viên ngọc hình tròn, hơi dẹt màu xanh ngọc.
Cố Dư đeo vào cổ tay trái của mình, tháo phăng chiếc lắc bạc tháng trước mới mua xuống, híp mắt ngắm nhìn, đẹp quá "Thích không?" Chiếc xích đu nhẹ nhàng đung đưa, Cố Thần Sinh từ phía sau đẩy nhẹ, hỏi cô.
Cố Dư giật mình, theo bản năng giấu nhẹm đi cổ tay vào gấu váy, nhìn anh.
Cố Thần Sinh tiến lên trước mặt cô, thân hình cao một mét chín chắn hết ánh nắng, Cố Dư cảm thấy anh thật chói mắt.
"Đưa tay chú xem nào." Cố Dư chìa tay ra trước mặt anh, cổ tay nhỏ trắng tinh sạch sẽ đeo lên chiếc vòng