Cả Đời Vì Em
Chương 6
⬅ Trước Tiếp ➡

tay anh tự mình chọn cho cô lúc đi công tác qua chợ thủ công bên Thái.
Cố Thần Sinh cười khẽ, "Mắt nhìn của anh cũng thật tốt." Cố Dư nhìn anh, hiểu rõ ý trong lời nói của anh.
Đúng vậy, mắt nhìn của anh thật tốt, chọn trúng người con gái xinh đẹp quyến rũ như hồ li cô.
Cố Dư liếm liếm đôi môi khô khốc, chậm rãi thốt ra, "Chú Cố, em yêu anh." Là thật lòng.
Cố Thần Sinh ngay lập tức chỉ hận không thể trực tiếp ôm lấy cô, thông báo cho cả thế giới rằng anh cũng yêu cô, người con gái này là của anh, duy nhất một mình anh.
Lúc hai người lần lượt vào nhà, mọi người đều đã tản đi hết, mẹ cô, Ôn Diệp và Cố Noãn đều đã xuống bếp chuẩn bị cơm.
Cố Đông, Hàn Mặc và Cố Lự đều đang thay phiên chơi cờ vây cùng ông nội.
Cố Dư nhìn ông nội giận dỗi vì thua quá nhiều, thiếu chút nữa phì cười.
Ông nội cô, Cố Đình Xuyên, thời còn trẻ đã từng là quân nhân đi chinh phạt khắp nơi nên về già, sức khoẻ không được tốt, phải đi chuyển bằng xe lăn, dù thể trạng yếu ớt nhưng đầu óc ông vẫn vô cùng minh mẫn.
Bà nội mất sớm, để lại 3 người con trai và một người con gái.
Người con trai cả là bố cô, Cố Đông, chú hai, bố Cố Mạn là Cố Lự và cô ba Cố Noãn, cuối cùng là con trai út Cố Thần Sinh.
Toà lâu đài này là của nhà họ Cố đã từ rất lâu rồi.
Gia tộc họ Cố nổi tiếng quyền thế và bí ẩn.
Nói bí ẩn thực ra cũng không bí ẩn lắm, chỉ là chuyện đời tư trong gia đình chưa được ai tiết lộ ra bên ngoài.
Ví dụ như, vị phu nhân thị trưởng thành phố, Diệp Lộ, xuất hiện trước báo chí đều là bộ dạng đoan trang nhã nhặn, không ngờ là một người có thể không khách sáo cười ha hả trên bàn ăn Ví dụ như người ta đồn thổi về các cuộc tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau trong các gia tộc lớn, mọi người trong nhà đều không quan tâm, tất cả đều yêu thương, đùm bọc nhau, tự nhiên không chút câu nệ.
Ví dụ như, con gái thị trưởng Cố Đông và con trai út của ông Cố lén lút yêu nhaụ Trời biết, đất biết, không ai hay biết.
Cố Dư khoanh chân ngồi bên phiến đá bằng phẳng ngoài vườn, nhìn Cố Thần Sinh chơi cờ với ông nội.
Hai người mỗi người một câu, không ai nhường ai.
Ông nội nhăn mày nhìn tướng của mình lại vừa bị anh chiếu, nghĩ ngợi, nhanh chóng đi nước giải vây, nhìn thế cờ trên bàn đã an toàn liền vuốt cằm, hừ lạnh một tiếng, "Khả năng của anh cũng chỉ đến thế thôi, nhãi ranh ạ." Cố Thần Sinh đang nghĩ ngợi có nên giả vờ thua để ông cụ vui lòng không, nghe thấy thế liền không chút do dự, cầm con hậu của mình ở một góc bàn cờ đá bay vừa của ông cụ, nhếch mép, "A, lại thắng thêm một trận nữa rồi.
Dư Dư, đếm giúp chú, đây có phải là trận thứ 5 rồi không?" Dư Dư phì cười, "Đã là trận thứ 6 rồi ạ." Ông nội tức giận đứng dậy, chống nạng định ngồi lên xe lăn, "Hai đứa bắt nạt một người già như ta sao?
Không chơi nữa." Cố Dư vội vàng ngồi dậy đỡ ông cụ vào nhà, cười ha hả, ngày đầu năm cứ thế trôi qua.
Sau khi ăn xong bữa tối, mọi người đều tụ tập ở phòng khách tầng hai chơi mạt chược.
Diệp Lộ hẳn là người chơi giỏi nhất, Cố Dư ngồi cạnh bà sắp lại đống tiền mười tệ, hai


⬅ Trước Tiếp ➡